1 mẩu chuyện về tình yêu


Hôm ấy,đột nhiên em nói với anh rằng em đã yêu một người khác,anh vẫn ngỡ rằng em chỉ đùa vui và mỉm cười nói rằng “Thật ư?
Vậy anh ta rất đẹp trai phải không“~! Em trả lời “anh ta không đẹp trai như anh,cũng cao như anh,nói thật là so điều kiện thì không bằng anh……

Hôm sau,em viết cho anh một bức thư,em nói em đã xin nghỉ phép một ngày vì hôm đó em rất buồn nên không muốn đi làm,và em đã đến nhà người ấy.Anh phát hiện những gì em nói đều là sự thật,em đã yêu người đó…..

Ngày thứ ba,anh đi tìm em,hỏi tại sao em yêu người đó,lí do của em là “Tại vì,khi ở bên anh em không có được cảm giác ổn định và yên bình,đôi khi bên anh em rất vui vẻ,đôi khi lại làm em đau lòng khiến em buồn bã,người đó đã cho em một cảm giác yên bình,ổn định,một cảm giác không còn thấp thỏm…..” Anh chỉ biết im lặng…..

Tối đến,anh gọi điện cho em,anh hỏi em “Phải chăng chúng ta nên chia tay?
Em trả lời rằng “Em vẫn còn vấn vương giữa anh và người ấy,em không biết nên chọn ai…..

Em muốn anh chờ đợi,chờ đợi em đưa ra quyết định cuối cùng,nhưng…. anh không thể,người đó đột nhiên chen vào giữa hai chúng ta,thậm chí đến sau này anh mới biết có một người như thế trong thế giới của riêng hai ta…..

Ngày thứ tư,em thú nhận với anh rằng thật ra em đã nhận lời yêu nguời ấy từ hai tháng nay,hình như anh nghe thấy tiếng rạn nứt và sụp đổ trong trái tim của mình,anh cố gắng giấu đi gương mặt thất vọng và mỉm cuời hỏi em “Em còn chuyện gì giấu anh nữa không nhi?
Hình như em hơi hoảng trước phản ứng của anh,bình thường đáng ra anh sẽ nổi giận trách em khi em có thái độ vuợt quá sự cho phép với một bạn khác phái nào đó,nhưng lần này anh lại mỉm cuời hỏi em,em trả lời bẳng giọng run run nghẹn ngào “Hết rồi….

Anh hỏi “Em và người đó phát triển đến đâu rồi?

Và em trả lời “Có lẽ…….đến hôn nhau…

Trái tim anh cảm thấy hụt hẫng,anh nghĩ có lẽ không cần phải chờ đợi nữa,không cần phải chờ quyết định của em,anh đau lòng lắm,vì trong thời gian em vui vẻ bên người ấy tại sao lại còn đi chơi,hẹn hò cùng anh,bất giác anh nhìn xuống chân em,nơi bàn chân thon nhỏ ấy vẫn đang mang đôi giày Adidas mà anh đã mua tặng cho em trong cuộc hẹn tuần trước.

Tại sao hôm ấy em vẫn vui vẻ nhận lời cuộc hẹn của anh?

Vì…,khi đi với anh em rất vui…

Đêm ấy anh ngã lưng trên giường,anh suy nghĩ rất nhiều,rất nhiều,suốt hai năm bên nhau chúng ta đã trãi qua không ít sóng gió,sau cùng em cũng đã thay lòng,anh không bao giờ giấu em bất cứ gì,tất cả tất cả anh đều nói với em,vì anh sợ em lo lắng,anh biết rằng truớc kia anh quen rất nhiều bạn gái,nhưng anh cũng từng nói với em rằng suốt cuộc đời này anh dùng nhiều tâm trí và thời gian nhất vào mối tình giữa anh và em,đó là vì anh là mối tình đầu của em,anh muốn em có một cuộc tình thật đẹp,một lí do khác chính là…anh… RẤT YÊU EM.Những đợt gió đêm thoang thoảng khiến đầu óc anh rất tỉnh táo,khóe mắt có cảm giác mát lạnh,thì ra giọt nước mắt đã hình thành tự khi nào. “Nên buông tay thôi,nên để em đi tìm hạnh phúc của mình” đó là quyết định của anh,anh cam tâm hy sinh chính mình…..suốt đêm không ngủ,an đến trường với thân xác mệt mỏi và bước chân nặng nề.
Câu đâu tiên anh nói với em là “Chúng ta,nên đến hồi kết thúc rồi” đôi mắt em ửng đỏ,phút chốc giọt nước mắt vẽ một vệt dài trên gương mặt bé bỏng.Em nghẹn ngào hỏi “Tại sao?Tại sao không đợi em quyết định?” Anh im lặng,anh không muốn nhìn thấy gương mặt em ướt đẫm nước mắt vì nó khiến anh rất đau lòng,anh sẽ không kìm chế được và ôm em vào lòng,anh sợ những lời an ủi của anh sẽ lại đưa chúng ta vào vòng xoáy tình yêu.Trãi qua một thời gian im lặng dài như hàng thế kỉ em hỏi anh

Thứ bảy này hẹn với em nhé!Em….muốn có một cuộc hẹn với anh,cuộc hẹn này là cuộc hẹn cuối cùng“.

Em biết anh thương em hơn bất cứ gì trên đời,tuy lòng anh cứ nghĩ là không được nhưng …anh vẫn trả lời bằng một cái gật đầu,anh sẽ kết thúc tất cả,anh sẽ rời em thật xa,đến một nơi em không thể liên lạc với anh,nhất định phải kết thúc…

Thứ bảy,em đến nơi chúng ta vẫn thường hẹn nhau và anh vẫn đứng đó đợi em với hy vọng tạo một ấn tượng tốt vào trái tim em bằng một nụ cười,em như cánh bướm xinh đẹp nhấp nhô bay đến,anh muốn ôm em vào lòng biết bao và hôn lên vầng trán em,không được,anh không thể làm vậy…

Em ăn sáng chưa?” ~ vẫn câu hỏi cũ rích ấy

Ăn rồi….” ~ có cảm giác em rất vui tươi

Chúng ta đi xem phim nhé?

À….ok!” em vui vẻ trả lời

Có phim nào mong muốn xem không?

Không có….

Vậy…chúng ta đi đến đó xem có chiếu những phim gì

Ừa!” Chúng ta cùng sánh vai đi,đột nhiên em quàng lấy tay anh.”

Anh…sao không nắm tay em như thường ngày?“, ừ nhỉ,đã thỏa thuận đây là lần hẹn cuối cùng…anh phải để lại một kỉ niệm đẹp trong lòng em……

Xin lỗi,vừa rồi anh mãi suy nghĩ

Suy nghĩ về chuyện gì?

Ừm..anh đang nghĩ là gần đây hình như không thấy quảng cáo phim mới” ~ anh cố nói dối em.

Vậy ư?Cũng không sao,đến đó mới quyết định mà

Ừa” em tựa đầu vào vai anh như mọi khi

Hình như anh lại cao thêm đó

Thật hả?

Ừa,thoải mái thật…

Em gầy quá đấy…phải ăn nhiều lên mới được….

………

Đến nơi,anh cũng không nhớ chúng ta đã chọn xem phim gì vì anh cứ mãi hỏi em “Nên xem phim nào“.
Sau khi em trả lời anh đã vội vã đi mua vé sau đó đi mua món trà sữa em yêu thích nhất,em thấy anh chỉ cầm một ly trả sữa bèn hỏi “Vậy anh thì sao?

Hử?

Anh uống ca’i gì?

À………..

Không sao,em và anh uống chung

…………….

Nội dung bộ phim đó anh không nhớ chút nào,anh cảm thấy rất mệt mỏi,rất bất lực.Em vẫn như xưa,ngồi trên ghế và nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh

Thơm lắm………….

?”

Mùi hương của em….thơm lắm…..đây là mùi hương của em….

…………?

Sau khi chia tay có lẽ anh sẽ không còn nghe được mùi hương đó…có lẽ đây là mùi hương anh sẽ hoài niệm.

Em hút một ngụm nhỏ trà sữa sau đó đưa cho anh,anh chỉ khẽ chạm vào ống hút,hình như em không biết và mãi mê hướng ánh mắt lên màn ảnh.
Cũng như tận cùng của tình yêu,bộ phim đã kết thúc,em lay anh dậy,không biết anh thiếp đi từ lúc nào.

Hử?

Trưa rồi,chúng ta đi đâu ăm cơm nhỉ?

Em muốn ăn gì?

Gần đây anh có đi ăn nơi nào ngon ngon không?

Không có

Trên Trần Hưng Đạo có một quán ăn đồ Nhật mới khai trương,nghe nói đầu bếp là một nguời Nhật rất giỏi

Vậy ư?Nhưng…..có lẽ mắc lắm…..

Cũng không đến nỗi,hai nguời ăn chỉ khoảng ba trăm ngàn hơn chút

Wa!Vậy thôi…..anh không mang nhiều tiền thế……

Không sao,em có mang

Không được!Ai lại để bạn gái trả tiền bao giờ

Không sao,dù gì em cũng chưa dùng đến nó

Nhưng sắp tới em sẽ đi du học mà!Cũng nên để dành tiền qua bên ấy chứ

Anh yên tâm,có để dành mà

Ừm………..

Em biết không?Nhìn em ăn lòng anh rất vui,có cảm giác em rất mãn nguyện,còn nhớ có lần mẹ em mời anh đi ăn món Nhật,em không dám ăn cá Hồi sống,anh nói anh ăn một nữa em ăn một nữa,thế là em bị anh ép ăn miếng cá đó,hôm sau em trách anh hại em,hại em đau bụng suốt đêm.Mẹ em cũng rất mến anh,nói anh là người duy nhất có thể “dụ” em ăn những thứ mà em không thích.Nhìn em ngồi ăn Sushi và ăn cả cá Hồi sống, “Sao anh không ăn?

Nhìn em ăn là anh no rồi” ~ em đột nhiên đỏ mặt.

Sao mặt lại đỏ hoét vậy?

Bị anh mê hoặc đó……anh quá đẹp trai” ~ Anh vẫn mỉm cười nhìn em………

Sau đó anh quả thật rất mệt, “Anh muốn về ngủ….

Vâng~Cũng lâu rồi em không ghé nhà anh“~ Anh kêu Taxi về.Về đến nhà anh tắm cho mát và lên giường ngủ,đang ngon giấc có cảm giác miếng nệm lún xuống,mở mắt ra thấy em kề bên,ngã đầu vào cánh tay của anh.

Tay anh không lực lưỡng đâu,không được êm phải không? ~ Anh từng hỏi em như thế.

Không phải vậy,anh vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc em mà,rất thoải mái….” ~ và anh nhẹ nhàng vuốt tóc em

So mới mái tóc dày của anh thì tóc em thưa hơn nhưng mềm mại hơn,bất giác anh hôn lên đôi má em.Nước mắt tự nhiên tuôn trào,may là em đã ngon giấc…… Ơ!Em đột nhiên tỉnh dậy,phải chăng nụ hôn của anh đã đánh thức em?
Em nhìn thấy anh đang khóc,em vươn tay ôm lấy anh.Anh cảm giác bờ vai em nhẹ nhàng run run,anh biết em cũng đang khóc,em nói trong tiếng nấc…….

Em thương anh lắm…

Anh đau lòng lắm phải không?….

Xin lỗi anh….tất cả cũng do em không phải……..

Anh biết không?…Em rất tin tưởng vào anh…….” ….. em nói và còn nói rất nhiều từ tận đáy lòng.

Nước mắt anh tuy đã khô,nhưng…..trái tim anh vẫn còn rướm máu,em ngẩn đầu lên,anh nhìn em mỉm cười.

Không cần chia tay một cách đau khổ như vậy em ạ,hãy theo đuổi hạnh phúc của mình,em nhé” ~ Em lại tựa đầu vào lòng anh.

(.st)

© 2008 – 2009, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *