Anh sẽ yêu em mãi chứ

lonely-276486

 

 

Hôm nay là Noel, lạnh không thể tả. Ngoài đường cây như đóng băng, gió thì không kịp thở nữa. Mọi vật như cuốn vào trong lớp vỏ ấm áp để tránh xa hơi lạnh mùa đông. Noel năm nay cũng giống như Noel mọi năm, tôi ở nhà, gói ghém những món quà và chờ qua Noel sẽ tặng! Tặng quà là sở thích của tôi, nhưng ra khỏi nhà đêm Noel là một điều khiến tôi sợ hãi. Ngày này, tôi luôn có cảm giác buồn tủi cực độ. Có lẽ là vì đã mấy năm nay, trước Noel, tôi luôn mất đi một vài thứ… ừm… một vài thứ ư? Không! Một vài người quan trọng… Tôi cũng không biết có nên đánh giá họ quan trọng với tôi như thế không? Bởi vì cái sự quan trọng họ đem đến tiêu cực chứ chẳng hề tích cực…

Ngày anh đi Hà Nội như tắt nắng,
Phố xôn xao buốt giá trắng hình hài
Gió bỗng hát khúc oán ca ngày cuối…
Nước mắt hóa mưa rơi tim ai…

 
1. Noel thứ nhất – café bốc khói

 

 “Anh sẽ yêu em mãi!”
“Thật chứ?”
“Anh không bao giờ nói dối con gái!”

Gió vẫn cứ thổi qua mắt làm tôi buồn ngủ, dựa vào lòng anh nghe Tristess Amour,
trong một quán café ấm. Tôi cảm thấy hạnh phúc cho những lần “mãi mãi” mà anh đãnhắc đi nhắc lại với tôi. Yêu nhau đã ba năm rồi, những gì anh đem lại không hẳn là tiếng cười, nhưng luôn dịu dàng và ngọt ngào. Dù có một vài lần tôi phải khóc, nhưng nước mắt giúp tôi nhẹ lòng và quên mau những lỗi lầm anh mắc phải. Tôi thích Moza, thích nhạc cổ điển, thích tiếng piano thanh thoát, thích những điều nhẹ nhàng… và tôi yêu anh vì anh nhẹ nhàng như gió…
Một tháng trước Noel, tôi hì hục học đan khăn, những mũi kim xuyên lệch lạc, đau hết cả tay. Tôi thấy đan khăn thật khó… Nhưng tôi muốn đan cho anh, để anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay tôi. Phải mất một thời gian dài tôi mới quen với từng mũi đan và cũng phải mất chừng ấy thời gian tôi mới có thể hoàn thành một chiếc khăn… không đẹp lắm! Mặc dù vậy, tôi vẫn rất tự hào về mình. Một hộp quà xinh xắn chứa đựng bao nhiêu tình cảm tôi dành cho người tôi yêu. Đó không còn chỉ là tình cảm nữa, nó là công sức suốt một tháng học hỏi và “lao động miệt mài”… Nghĩ đến đây, tôi phì cười vì cái sự trẻ con của mình…
Yêu nhau ba năm, Noel anh toàn đi xa cả, chỉ có năm nay mới được gần anh, nên món quà cũng cần phải đầu tư chứ nhỉ? Tôi hí hửng đến quán café thân quen mà hai đứa hay ngồi, tôi chờ anh đến. Tôi đã chờ ở đó bao lâu, ngày hôm ấy, tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ nhớ Noel năm đó mưa và rất lạnh, tôi ướt sững và ốm suốt hai tuần liền sau đó. Anh không đến và cũng sẽ chẳng bao giờ tôi nhìn thấy anh nữa. Không phải vì anh đã chết, mà trong tim tôi anh đã vỡ vụn rồi… Nếu đó chỉ là một lần trễ hẹn, tôi sẽ buồn hai ngày rồi thôi. Nếu đó chỉ là một sự “quên” tôi sẽ buồn hai tuần vì sự vô tâm ấy… Nếu đó chỉ là… Ừm… Nhưng tiếc thay, anh không trễ hẹn và anh cũng chẳng quên. Đơn giản chỉ là anh không muốn đến.
Anh bận.
Tôi chưa bao giờ nghĩ người yêu mình có thể ngủ với người con gái khác vào đêm Noel, khi tôi đang mòn mỏi chờ anh trong quán café thân quen với món quà mang rất nhiều hơi ấm. Cho dù yêu nhau ba năm nhưng tôi vẫn không đủ tự tin để dâng hiến… Tôi cảm thấy mình quá nhỏ bé để đáp ứng nổi những thứ gọi là “nhu cầu” ấy… Tôi đã tự hỏi, tự dằn vặt mình khi biết điều đó rằng… chẳng lẽ chỉ vì tôi chưa sẵn sàng mà anh vội vàng bước trước? Tôi đã đối xử bất công với anh chăng? Để giờ đây tôi chịu sự bất công của chính mình… Đêm hôm ấy, anh đã thỏa mãn trên giường cùng với ai đó, xinh đẹp và biết chiều chuộng anh hơn tôi.
Tình dục là một món quà Giáng sinh tuyệt vời hơn chiếc khăn len quê mùa tôi đã cố công và gắng sức… Nhưng tôi vẫn phải tặng nó cho anh, vì nó thuộc về anh, chiếc khăn mà khi đan tôi đã nghĩ tới nụ cười của anh và gói nó vào trong đó… Tôi gửi chiếc khăn kèm một mảnh giấy nhỏ, nghuệch ngoạc dòng chữ: “Anh sẽ yêu em mãi chứ?”.

 
… Forever and one
I will miss you
However, I kiss you
Yet again…

Một mùa Giáng sinh lạnh lẽo qua đi, hằn vết cứa trong tim tôi sâu hoắm! Tôi cũng chẳng muốn nhớ tới sự dại khờ trong trắng của mình nữa… Mỗi khi ngồi nghe những tiếng rên cổ điển của piano vang lên đâu đó bên tách café giữa đông nghi ngút khói… tôi lại nhớ đến anh với đêm Noel ướt sũng ngày nào…

 2. Xmas thứ hai – con đường dài mê mải

 

So hard I was trying
Tomorrow I
ll still be crying
How could you hide
Your lies your lies…
Tháng 9 năm sau, tôi yêu một người con trai khác. Anh ấy thực sự tốt với tôi nhưng tôi vẫn có chút cảnh giác, đề phòng. Mối tình thứ nhất đặt biết bao kì vọng… còn tan tác và vỡ nát… Làm sao tôi còn dám tin tưởng dại khờ?
Yêu anh, tôi không ngồi trong quán café ngút khói để nghe nhạc Mozart thanh thoát phát ra từ máy nghe đĩa cổ… Yêu anh, tôi ngồi trong căn phòng của anh… lắng nghe và nuốt trọn từng phím đàn… tiếng piano nhẹ nhàng vang khi bàn tay anh lướt qua dịu ngọt. Tôi lại nghe Tristess Amour, bản Tình buồn mà tôi đã thích từ xa xưa… của một người nhạc sĩ đầy u uất… Tôi nghe để đón nỗi buồn hay nghe để rút nỗi buồn ấy ra… Tôi không rõ…
Anh thích Beth hơn, anh thích Sonata 14 nhưng anh vẫn chiều theo sở thích của tôi, chơi bản Tình buồn. Anh nói với tôi rằng, chúng tôi sẽ không có một mối tình buồn vì anh yêu tôi nhiều lắm… sẽ kết thúc bằng một bản tình ca… và sẽ là một khúc ngân có hậu. Anh sẽ yêu tôi mãi! Yêu đến khi cả hai ngừng thở. Tôi hiểu tình yêu nghệ sĩ. Tôi hiểu tình yêu của những anh chàng như anh… đến rất nhanh và đi rất vội. Đến Noel năm ấy, chúng tôi đã yêu nhau được hơn ba tháng. Anh muốn rời ngày kỉ niệm ba tháng vào chính Noel để là một dịp thật đặc biệt. Anh yêu không khí tình nhân của những ngày lễ như thế này…
Tám giờ tối, anh đến nhà, đón tôi đi… Ngồi trong ô tô, thấy anh cười tủm tỉm… tôi có chút bối rối hoang mang… Lòng tôi khẽ nhói lên khi nhớ về Noel một năm về trước và tiếng mưa lại dội về làm tôi buốt từng kẽ xương. Tôi co người lại… suy nghĩ và lặng im… Chiếc xe này sẽ đưa tôi về đâu???
Biệt thự ngoại thành, đơn lẻ xa trung tâm thành phố. Tôi giật mình tỉnh giấc khi anh vỗ nhẹ vai tôi. Chúng tôi bước vào… Mọi thứ thật đẹp đẽ và mờ ảo… Anh nói tôi ngồi xuống… Anh lại gần piano, chơi một bản nhạc lạ lùng… Tôi chưa nghe nó bao giờ. Tôi chỉ biết âm thanh ấy thật ngọt. Anh nhìn tôi, cười: “Dành tặng riêng em!”… Sự lãng mạn này làm tôi sợ… và cũng làm tôi áy náy nữa… tôi chẳng chuẩn bị gì cho anh, dù chỉ là một món quà bé xíu. Anh lại gần bên tôi… tôi chưa bao giờ thấy run như lúc ấy… tôi sợ… tôi sợ cảm giác khi biết người đàn ông này sắp hôn mình… Anh nhẹ nhàng và dịu dàng quá làm tôi chỉ muốn đẩy anh ra thật xa… Anh nói: “Anh sẽ mãi yêu em!”… Rồi ôm chặt tôi… tôi ngã ra ghế salon và cảm thấy cái gì đó quá nặng trên thân mình… Tôi cựa quậy như muốn vùng ra, không còn nghe nổi những lời thiết tha mà anh đang nói nữa… Nhưng anh ghì chặt tôi… Và tôi khóc… “Anh nói sẽ mãi yêu em cơ mà?”… Tôi nói câu đó trong vô thức, rồi dùng hết sức bật dậy, chạy đi… Tôi nghe thấy tiếng anh gọi… Tôi nghe thấy bước chân anh theo tôi, vội vàng xin lỗi…
Tôi cứ chạy thục mạng trong cơn hoang mang giữa trời tối và đường vắng vẻ không rõ lối… Con đường cứ trải dài mê mải để tôi chạy mãi không biết đi về đâu… Đó là điều cuối cùng tôi còn nhớ về ngày hôm đó… Chúng tôi không còn gặp lại nhau sau ngày hôm đó. Biệt thự, bản nhạc, anh và phố dài… mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi…
Đàn ông luôn là một dấu chấm hỏi to đùng với tôi: Ra đi vì thân xác, vậy họ đến bởi cái gì ???

 3. Giáng sinh thứ ba – món quà vỡ vụn

Tháng 11 năm sau nữa, tôi lại có người yêu mới. Cứ như một sự thúc giục bản năng, anh đến khi tôi đang cảm thấy cô đơn và buồn bã chuyện gia đình… Anh không lãng mạn, cũng chẳng dịu dàng và càng không tinh tế. Tôi không yêu anh!
Ở bên anh, tôi sẽ vi vu trên những con phố lạnh đến tê người, chứ không ngồi nghe Moza, Beth hay Vivaldi… Thậm chí anh còn không biết họ là ai… Anh cũng không quan tâm đến tôi nhiều. Điều đó làm cho tôi cảm thấy thiếu thốn tình cảm vô cùng… Nhiều khi còn thấy tủi thân và muốn khóc thật to… Đến khi đó, tôi biết rằng mình đã yêu anh… yêu anh nên mới muốn được anh chăm sóc nhiều như thế… Anh nói với tôi rằng, anh yêu tôi theo cách riêng của anh… Anh yêu tôi và điều đó là mãi mãi, chắc chắn… Dù bất cứ ai có nói rằng anh không yêu tôi thì tôi chỉ cần biết và anh cũng hiểu rõ rằng, anh yêu tôi. Thế là quá đủ rồi.
Chúng tôi ngủ với nhau vào tuần thứ hai yêu nhau. Tôi chẳng hiểu sao mình làm như vậy nữa… Cũng chẳng biết rằng tôi có tiếc nuối điều đó hay không? Chỉ nhớ lúc đó tôi đau lắm… Câu đầu tiên anh hỏi tôi khi tôi đang cuộn tròn mình vì đau và xấu hổ là:
“Tại sao em không ra máu nhỉ?”.
Tôi cứng đơ người một lúc… Anh quàng tay ôm tôi cười: “Anh yêu em lắm, ngốc!”… Tôi nằm quay lưng lại phía anh, nắm lấy tay anh thật chặt: “Anh sẽ yêu em mãi chứ?”… Tình yêu của chúng tôi có khá nhiều sóng gió, tôi cố hết sức để quan tâm và chăm chút cho tình yêu của mình. Nhưng dường như mọi thứ chẳng hề đơn giản và tôi luôn vấp váp khiến anh bực mình. Đôi lúc anh trách móc…nhưng cũng có khi anh im lặng và bỏ mặc tôi…
Noel năm đó, tôi chờ đợi một sự khởi đầu mới mẻ… Tôi muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, để đón lấy hơi ấm từ anh và cảm thấy mình hạnh phúc… Mọi nỗi đau sẽ qua… và anh sẽ là người hàn gắn tất cả! Sẽ chẳng còn âm thanh của Moza, sẽ chẳng có tiếng đàn piano vang xa vô vọng… Nhưng Noel sẽ có… bàn tay anh dành riêng cho tôi ấm nóng…
Trước Noel hai ngày, chúng tôi cãi nhau… Anh hùng hổ và hung hãn bỏ đi… Mặc
cho tôi gọi rồi chạy theo anh mệt nghỉ. Anh tránh mặt và không muốn gặp tôi. Tối Noel, tôi nôn dữ dội… Tôi nhắn tin cho anh, anh không trả lời… gọi điện thoại chuông cứ reo còn anh cứ dập máy… Thất vọng, chán nản, tôi bước ra đường một mình trong cái lạnh đêm Noel…Đứng dưới nhà thờ… ngước nhìn Chúa, tôi khóc! Tôi là người duy nhất khóc giữa chốn hạnh phúc đông đúc ấy… Hôm sau, anh vẫn không liên lạc với tôi, còn tôi thì cứ nôn dữ dội mà chẳng thể ăn gì. Tôi nhắn tin nói muốn gặp anh, có việc quan trọng… Anh không trả lời… Tôi nhập viện nhiều ngày vì chứng nôn ói. Sau khi ra viện tôi không còn gặp anh nữa…
Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải không? Chẳng cần dứt khoát mà cứ tự động quên đàn bà. Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn…
Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Tôi đã không còn có thể tin vào những điều mãi mãi, tưởng chừng như chỉ mới đây thôi, nó sẽ thật tuyệt vời, nó sẽ là mãi mãi. Tôi nắm chặt kí ức về những tình yêu tôi có… ném nó thật xa để thả mình cười khoái trá… Mất và chẳng còn gì cả. Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả ở quá xa tôi…

Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em…

… Here I am
Seeing you once again
My mind
s so far away
My heart
s so close to stay
Too proud to fight
I
m walking back into night
Will I ever find someone to believe?

 Nguồn: meoac

 

© 2009, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *