<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>quan4.net &#187; Truyện Ngắn</title>
	<atom:link href="http://quan4.net/category/truyen-ngan/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://quan4.net</link>
	<description>Lữ khách Giang Nam dừng chân đất bắc, mịt mù nhân ảnh mộng hồng nhan.</description>
	<lastBuildDate>Tue, 22 May 2012 03:05:17 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử</title>
		<link>http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu</link>
		<comments>http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 09 May 2012 04:40:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5461</guid>
		<description><![CDATA[Giới thiệu nội dung Tôi cứ tin rằng trên đời này, nhất định ai cũng có một nửa của riêng mình. Người đó sẽ xuất hiện sớm hoặc muộn, nhưng nhất định sẽ xuất hiện thôi! Câu chuyện diễn ra &#8230; <a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="tit_gioithieu" style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/05/67552_165679343457390_165678270124164_461819_6784777_n.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5462" title="67552_165679343457390_165678270124164_461819_6784777_n" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/05/67552_165679343457390_165678270124164_461819_6784777_n-300x212.jpg" alt="" width="300" height="212" /></a></div>
<div style="text-align: center;"></div>
<div>Giới thiệu nội dung</div>
<p id="atit_detail">Tôi cứ tin rằng trên đời này, nhất định ai cũng có một nửa của riêng mình. Người đó sẽ xuất hiện sớm hoặc muộn, nhưng nhất định sẽ xuất hiện thôi!</p>
<p>Câu chuyện diễn ra thừ khi Diêu Thiên Thiên- một cô nàng xinh đẹp, đầy cá tính ham mê game online <em>“Hiệp Cốt Nhu Tình</em>”- hiện là đệ tử đời thứ nhất của phái Tuyết Sơn đồng ý kết hôn với Tiêu Dao &#8211; cao thủ đời thứ nhất của Thiếu Lâm nhưng vì những quy định nghiêm ngặt trong Hiệp Cốt Nhu Tình rằng khi kết hôn Tiêu Dao sẽ phải chuyển về cùng môn phái và bị hủy hết các thuộc tính đã có, không được kết hôn giữa các đời khác nhau trong game, Việc kết hôn giữa Tiêu Dao và Tâm Hữu Thiên Thiên Kết không thành. Sau đó, Tiêu Dao đã giới thiệu cho Thiên Thiên anh trai mình Trượng Kiếm Thiên Nhai-  cũng là game thủ hàng đầu của Hiệp Cốt Nhu Tình cũng chính là sếp của cô ở công ty Quốc Tế Hồng Kỳ- một trong những tập đoàn danh giá hàng đầu của Trung Hoa Đại Lục. Chỉ là một mối tính công sở bình thường nhưng lại không kém phần thú vị bởi những gì tác giả Diệp Tử thổi hồn vào đó. Thẩm Hạo và Thiên Thiên, họ sinh ra như để cho nhau, gặp nhau và sẽ tìm đến được với nhau. Chuyện tình của Thẩm Hạo và Thiên Thiên khiến rất nhiều bạn bè ngưỡng mộ và cũng không ít đồng nghiệp nữ ghen tỵ. Một chuyện tình chỉ có “lãng mạn” và “ngọt ngào”. Một câu chuyện tình yêu không&#8230; sex nhưng vẫn đủ sức lôi cuốn, hấp dẫn bạn đọc từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng. Sức hấp dẫn đến từ sự trong sáng, pha lẫn nét hóm hỉnh trong tình yêu, trong game, trong mối quan hệ gia đình, cha mẹ, đồng nghiệp xung quanh hai nhân vật chính.</p>
<p><em>Em gặp ai, và sẽ có cuộc đối thoại như thế nào</em></p>
<p><em> Người em chờ đợi, anh ấy ở mãi trong tương lai xa xôi</em> <em>Một người, tự nhiên khoáng đạt, vác gươm đi khắp chân trời góc bể.</em></p>
<p><em>  Một ngày không gặp sẽ thấy nhớ, tất cả mọi tâm sự trong long đều muốn thổ lộ cùng anh.</em></p>
<p><em>   Đứng trước anh, cô mong mình là người con gái hoàn mỹ nhất, là một viên ngọc không tỳ vết.</em></p>
<p><em>   Một người khác, khôi ngô tuấn tú, lúc thì dịu dàng lúc lại hắc ám. Cô vừa đắc tội với người ta xong, kết quả lại trở thành cấp dưới của người ta.</em></p>
<p><em>  </em><em>Hàng ngày đều phải rón ra rón rén, cẩn thận từng ly từng tí. Đứng trước anh, cô sống rất tự tại và thoải mái.</em></p>
<p><em>     Rút cục đâu mới là tình yêu? Một người liệu cùng lúc có thể yêu hai người con trai không</em></p>
<p><em>     Chúng ta thường vướng vào sự mâu thuẫn: Một mặt thì tin rằng dùng tâm sẽ bị cảm giác, một mặt lại gào thét lên rằng thật lòng sẽ bị lừa dối.</em></p>
<p><em>  Chũng ta cũng thường sống hai mặt: Trên mạng thì tự do tự tại, nhưng trong thực tế lại co ro cúm rúm.</em></p>
<p><em>  Rồi sẽ có một ngày, ẩn số của chúng ta được mở ra.</em></p>
<p><strong>Về tác giả Diệp Tử:</strong></p>
<p>Sinh ra ở Giang Nam, thuộc sao Thiên Bình</p>
<p>Tính cách nhẹ nhàng, ân cần, hiểu biết, bình sinh việc thích nhất là “nhân duyên thậm hảo, bạn bè mãn thiên hạ”.</p>
<p>Học chuyên ngành tiếng Anh nhưng lại không quan tâm nhiều đến chuyên ngành mình học lại rất tò mò với nhiều thứ, cái gì cũng muốn học, mà học cái gì cũng không giống.</p>
<p>Bình sinh không có tham vọng lớn, nhưng sau khi gia nhập vào thế giới văn học mạng lại mơ ước có một ngày nhìn thấy tác phẩm của chính mình và bạn bè ở hiệu sách được xếp vào danh sách bán chạy nhất, mơ ước này vẫn chưa thành nên vẫn phải tiếp tục nỗ lực.</p>
<p>Thích những câu chuyện ấm áp, tuyệt hảo, giống như dòng nước ấm áp, dịu dàng của Giang Nam, hy vọng những con chữ trong tác phẩm của mình cũng ấm dịu trôi chảy, khắc vào tim của tất cả mọi người.</p>
<p><a href="http://www.mediafire.com/?o6ob4lb1fgv9o0d" target="_blank">Download ebook</a></p>
<p><a style="margin: 12px auto 6px auto; font-family: Helvetica,Arial,Sans-serif; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 14px; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none; display: block; text-decoration: underline;" title="View Gap Anh La Su Bat Ngo Tuyet Voi-Diep Tu on Scribd" href="http://www.scribd.com/doc/92946040/Gap-Anh-La-Su-Bat-Ngo-Tuyet-Voi-Diep-Tu">Gap Anh La Su Bat Ngo Tuyet Voi-Diep Tu</a><iframe id="doc_26147" src="http://www.scribd.com/embeds/92946040/content?start_page=1&amp;view_mode=list&amp;access_key=key-1utvmnl54yygsxoj0dhw" frameborder="0" scrolling="no" width="100%" height="600" data-auto-height="true" data-aspect-ratio=""></iframe></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ</title>
		<link>http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o</link>
		<comments>http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 06 May 2012 07:42:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[fiction]]></category>
		<category><![CDATA[truyendai]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5447</guid>
		<description><![CDATA[… Một người đã có thời gần gũi như da thịt trên người, hoá ra cũng bặt vô âm tín giữa biển người mênh mông … … … Ông trời có thể xui khiến hai kẻ có tình trùng phùng &#8230; <a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/05/432016_373252046027150_100000270731900_1377352_1449220767_n.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5448" title="432016_373252046027150_100000270731900_1377352_1449220767_n" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/05/432016_373252046027150_100000270731900_1377352_1449220767_n-300x300.jpg" alt="" height="300" width="300"></a></p>
<blockquote style="margin-left: 40px; font-style: italic; color: rgb(0, 102, 51);"><p>… Một người đã có thời gần gũi như da thịt trên người, hoá ra cũng bặt vô âm tín giữa biển người mênh mông …</p>
<p>…</p>
<p>… Ông trời có thể xui khiến hai kẻ có tình trùng phùng nơi chân trời góc bể, thế mà bốn năm dài đằng đẵng chẳng đưa đẩy cho bọn họ hội ngộ lấy một lần, ắt hẳn là trừng phạt bọn hô yêu nhau còn chưa đủ sâu nặng </p>
<p>……</p>
<p>“Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiều thế nào là hạnh phúc …</p>
<p>… Khi còn son trẻ, chúng mình cũng đã từng lạc bước, nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, …</p>
<p>thì ra anh vẫn ở đây.”</p>
</blockquote>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Trình Tranh đã chờ đợi ở Vận Cẩm trong suốt khoảng thời gian hai người yêu nhau chỉ là một câu nói: &#8220;Em yêu anh&#8221;.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trình Tranh, Vận Cẩm không phải là bạn thanh mai trúc mã, họ gặp nhau khi bước vào những năm học phổ thông. Đó là khoảng thời gian mà tình cảm của những cô cậu học sinh không còn ngây thơ như hồi trung học cơ sở, cũng chưa đủ độ chín chắn của thời đại học nhưng đó lại chính là giai đoạn tình cảm rất tự nhiên và có đôi chút &#8220;ngông cuồng&#8221;. Trình Tranh và Vận Cẩm là hai người gần như trái ngược về hoàn cảnh sống cũng như tính cách.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trong khi Trình Tranh là một thiếu gia, sức học tiến bộ, được rất nhiều người ngưỡng mộ thì Vận Cẩm chỉ là một cô gái bình thường, học hành cũng bình thường và sống cũng rất trầm lặng. Có phải do &#8220;trái cực&#8221; nhau như vậy mà Trình Tranh đã mất rất nhiều công sức, tìm mọi cách để có thể thu hút sự quan tâm của Vận Cẩm dành cho anh. Buổi cuối cùng chia tay thời học sinh, Vận Cẩm đã để nhẹ môi mình lên môi anh với lời căn dặn &#8220;Trình Tranh, cái này trả lại cho cậu. Không được theo tôi nữa đâu&#8221;&#8230;</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Có thể do duyên số, tình yêu của Trình Tranh và Vận Cẩm nảy sinh trong những tháng ngày học đại học. Dù tìm mọi cách để trốn chạy tình cảm của Trình Tranh nhưng với sự ân cần anh đã dành cho cô thì ít nhiều anh cũng chiếm được một vị trí nào đó ở tận sau con tim cô. Trong lúc ngà ngà say, khi đang dựa vào vai người đàn ông mà cô yêu, cô lại vô thức thốt ra hai chữ &#8220;Trình Tranh&#8221;.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Tình cảm của họ trở nên tốt đẹp hơn nhiều kể từ buổi tối hôm đó. Nhưng trong khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất, Vận Cẩm sẵn sàng trao cho anh tất cả những gì anh muốn thì duy nhất có ba từ Trình Tranh mong muốn nghe được từ cô, thì cô chưa bao giờ nói ra. Cuối cùng, sau bao vất vả và tình yêu dành cho cô, người nói chia tay lại là Trình Tranh!</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Thời gian trôi đi, lúc Vận Cẩm và Trình Tranh đều có sự nghiệp riêng, họ gặp lại nhau ở ngay khu chung cư mà hai người đang ở. Tình cảm trước đây như trở lại nhưng ở trong họ, tình yêu dường như đã chết, tất cả chỉ còn là những kỷ niệm. Và khi biến cố xảy ra với gia đình Vận Cẩm, người duy nhất còn lại bên cô, ôm cô vào lòng và tạo một điểm tựa vững chắc lại chính là Trình Tranh.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Bốn năm trước, anh chia tay cô cũng vì quá yêu cô và vì &#8220;ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã mải miết theo đuổi, em thì mải miết trốn chạy. Anh quá lo lắng, còn em thì quá nhạy cảm, anh cũng chẳng biết đối với em sao cho phải nữa&#8221;. Đúng là người ta không thể cứ chạy theo một người mà không bao giờ nói ra tình cảm của mình như thế nào. Không phải mọi sự &#8220;im lặng đều là đồng ý&#8221; và thật sự mệt mỏi khi cứ phải đoán ý của người kia trong khi họ có thể chỉ cần một câu nói.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Hoá ra anh vẫn ở đây của Tân Di Ổ là một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng, nói về tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình và cả tình người của các nhân vật khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng cái kết chung lại cũng đầy nhân văn và sâu sắc khi Vận Cẩm trả lời câu hỏi của mẹ Trình Tranh: &#8220;Ta hy vọng con ta được sống vui vẻ, thế nên, ta chỉ hỏi con, con có thể đảm bảo sẽ mang lại hạnh phúc cho nó hay không?&#8221;. Vận Cẩm trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên, thẳng thắn nói: &#8220;Con không thể. Chẳng ai đảm bảo được hạnh phúc cả nhưng điều con có thể nói với cô là, nếu như Trình Tranh không hạnh phúc, con sẽ còn đau lòng hơn cả cô nữa&#8221;.</span></p>
<p><a href="http://www.mediafire.com/?ck1kk5965c4mtcu" target="_blank">Download ebook</a></p>
<p><a style="margin: 12px auto 6px auto; font-family: Helvetica,Arial,Sans-serif; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 14px; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none; display: block; text-decoration: underline;" title="View Hoa Ra Anh Van o Day-Tan Di O on Scribd" href="http://www.scribd.com/doc/92565687/Hoa-Ra-Anh-Van-o-Day-Tan-Di-O">Hoa Ra Anh Van o Day-Tan Di O</a><iframe id="doc_15385" src="http://www.scribd.com/embeds/92565687/content?start_page=1&amp;view_mode=list&amp;access_key=key-2niiegcsu8gw981on39x" data-auto-height="true" data-aspect-ratio="0.706697459584296" frameborder="0" height="600" scrolling="no" width="100%"></iframe></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/me-dien-vuong-hang-tich-2.html" title="Mẹ Điên &#8211; Vương Hằng Tích"><img src="" alt="Mẹ Điên &#8211; Vương Hằng Tích" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/phan-hoa-lau-xanh-tao-dinh.html" title="Phấn Hoa Lầu Xanh &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Phấn Hoa Lầu Xanh &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nghe-noi-anh-yeu-em-khuan-gian-khuynh-thanh.html" title="Nghe Nói Anh Yêu Em &#8211; Khuấn Gian Khuynh Thành"><img src="" alt="Nghe Nói Anh Yêu Em &#8211; Khuấn Gian Khuynh Thành" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngoan-anh-yeu-em.html" title="Ngoan &#8211; Anh Yêu Em"><img src="" alt="Ngoan &#8211; Anh Yêu Em" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/yeu-em-tu-cai-nhin-dau-tien-co-man.html" title="Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/liet-hoa-nhu-ca-minh-hieu-khe.html" title="Liệt Hỏa Như Ca &#8211; Minh Hiểu Khê"><img src="" alt="Liệt Hỏa Như Ca &#8211; Minh Hiểu Khê" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vo-oi-anh-biet-loi-roi.html" title="Vợ ơi, anh biết lỗi rồi"><img src="" alt="Vợ ơi, anh biết lỗi rồi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/neu-em-khong-phai-la-giac-mo-marc-levy.html" title="Nếu em không phải là giấc mơ &#8211; Marc Levy"><img src="" alt="Nếu em không phải là giấc mơ &#8211; Marc Levy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/that-da-tuyet-thuong-nguyet.html" title="Thất Dạ Tuyết &#8211; Thương Nguyệt"><img src="" alt="Thất Dạ Tuyết &#8211; Thương Nguyệt" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình</title>
		<link>http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=thien-than-sa-nga-tao-dinh</link>
		<comments>http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 03 Apr 2012 21:13:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5420</guid>
		<description><![CDATA[Tóm tắt: Nhậm Đạm Ngọc với vẻ đẹp của một thiên thần, có học vấn, tri thức và thông minh. Hà Duy, một chàng luật sư trẻ được tỉ phú Tào Lợi Hồng thuê riêng cho mình với vai trò &#8230; <a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/04/TTSN.png"><img class="alignnone size-full wp-image-5421" title="TTSN" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/04/TTSN.png" alt="" height="393" width="276"></a></p>
<p style="text-align: justify; color: rgb(102, 102, 0);"><strong>Tóm tắt:</strong> <br /> Nhậm Đạm Ngọc với vẻ đẹp của một thiên thần, có học vấn, tri thức và thông minh. Hà Duy, một chàng luật sư trẻ được tỉ phú Tào Lợi Hồng thuê riêng cho mình với vai trò làm giám tuyển cho cuộc “tuyển vợ” đã miêu tả về cô, rằng: “Tôi vẫn thường nghĩ Nhậm Đạm Ngọc là một thiên thần. Dịu dàng, nhã nhặn, điềm tĩnh, giống như một viên ngọc trong lúc người ta không chú ý, bỗng hé lộ ánh hào quang rực rỡ, rất tự nhiên, không hề khiên cưỡng. Nhẹ nhàng liếc nàng một cái, từ đầu khớp xương đến tận cùng góc tim đều lan tỏa một cảm giác thoải mái khôn tả…” . Xung quanh chuyện kén vợ của tỉ phú Tào Lợi Hồng là một “Tấn trò đời” với đủ âm mưu, thủ đoạn, tình tiết éo le, trớ trêu, tiền, tình, hỉ, nộ, ái, ố, tham… đầy bi hài. Đúng như lời nhận định: “Thiên thần sinh ra ở Thiên giới, được nuôi dưỡng bằng thức ăn tinh khiết là sương trời, nhưng cũng bị mấy chữ đầy ma lực đó thu hút. Và thế là thiên thần rớt xuống trần gian”. Tất cả những người trong cuộc ai cũng nghĩ mình là kẻ nhận được của Trời cho nhưng hóa ra đó chỉ là Trò chơi oái oăm của ông Trời, của số phận. Chỉ đến khi, tình yêu tuột khỏi tay, vụt bay đi mất, mọi người mới nhận ra giá trị của hạnh phúc là gì, và nó có ý nghĩa đối với cuộc sống của mình như thế nào. </p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);"> Truyện kể về một người đàn ông giàu nhất Trung Quốc đăng tin kén vợ. Vì là một đại tỉ phú nên những yêu cầu của ông ta cũng thật “khác người” như: “Đại tỉ phú tìm bạn đời… chiều cao hơn 1,65 m, tuổi từ 20-25, trình độ trung cấp trở lên, không có những sở thích xấu, thuần khiết trong sáng, chưa biết đến tình dục…”. Và đã có bao nhiêu câu chuyện bi hài xảy ra xung quanh cái mẩu quảng cáo con con này.</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">Xung quanh chuyện kén vợ của tỉ phú Tào Lợi Hồng là một “Tấn trò đời” với đủ âm mưu, thủ đoạn, tình tiết éo le, trớ trêu, tiền, tình, hỉ, nộ, ái, ố, tham… đầy bi hài.</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">Tất cả những người trong cuộc ai cũng nghĩ mình là kẻ nhận được của Trời cho nhưng hóa ra đó chỉ là Trò chơi oái oăm của ông Trời, của số phận. Chỉ đến khi, tình yêu tuột khỏi tay, vụt bay đi mất, mọi người mới nhận ra giá trị của hạnh phúc là gì, và nó có ý nghĩa đối với cuộc sống của mình như thế nào.</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">Thiên thần sa ngã mang đến những câu chuyện rất thật, những cái nhìn hết sức rõ nét về một thế hệ trẻ say mê “dịch chuyển” trong xã hội Trung Quốc hiện đại. Và đâu đó, hình ảnh những thanh niên trẻ của xã hội chúng ta cũng được khắc họa khá rõ ràng.</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">Theo Tuanvietnam.net</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);"> <strong>Những trích dẫn đặc sắc/những lời nhận xét đặc biệt về sách: </strong></p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);"> <em>&#8221;&#8230;Đơn sơ mới có hạnh phúc, đơn giản mới là cuộc sống.&#8221;</em></p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">&#8220;&#8230;Thật ra chỉ cần họ dừng lại một phút thôi, để tầm mắt của mình ra xa hơn một chút, họ sẽ dễ dàng nhận thấy hạnh phúc thật ra chẳng khó khăn và nặng nề như họ vẫn tưởng. Hạnh phúc thật ra rất đơn giản nhẹ nhàng: cùng người bạn đời ngồi đu đưa trên chiếc ghế mây, tắm ánh nắng xuân ngoài thềm cửa, kể cho con cái nghe những câu chuyện từ thời thanh niên, hạnh phúc chính là tiếng ngây thơ con trẻ&#8230;&#8221;Bố, câu chuyện bố kể thật là hay!&#8221;, hạnh phúc chính là tiếng người vợ ngọt ngào: &#8220;Anh yêu, hôm nay bữa tối có món sườn xào chua ngọt anh thích đấy&#8230;&#8221;</p>
<p style="color: rgb(102, 102, 0);">&#8220;Tình yêu là những điều đơn giản nhưng sâu sắc&#8230;&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"><a href="http://www.mediafire.com/?lyjb4ea6e8m3ibr" target="_blank">Download</a></p>
<p style="text-align: center;"><a style="margin: 12px auto 6px auto; font-family: Helvetica,Arial,Sans-serif; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 14px; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none; display: block; text-decoration: underline;" title="View Thien Than Sa Nga on Scribd" href="http://www.scribd.com/doc/87869439/Thien-Than-Sa-Nga">Thien Than Sa Nga</a><iframe id="doc_51782" src="http://www.scribd.com/embeds/87869439/content?start_page=1&amp;view_mode=list&amp;access_key=key-2mlxj5owe32jtqq6sm67" data-auto-height="true" data-aspect-ratio="0.706697459584296" frameborder="0" height="600" scrolling="no" width="100%"></iframe></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình</title>
		<link>http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh</link>
		<comments>http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Mar 2012 18:30:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5400</guid>
		<description><![CDATA[Nếu em là đám mây trắng bồng bềnh nơi chân trời kia Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn Em muốn làm một đám mây xinh Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu Chỉ vô tình được sinh &#8230; <a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/03/41215_428067879039_92800619039_4684803_1009688_n.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5401" title="41215_428067879039_92800619039_4684803_1009688_n" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/03/41215_428067879039_92800619039_4684803_1009688_n-225x300.jpg" alt="" height="300" width="225"></a></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Nếu em là đám mây trắng</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>bồng bềnh nơi chân trời kia</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Em muốn làm một đám mây xinh</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm mai</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Nếu em là đám mây trắng</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>bồng bềnh nơi chân trời kia</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Anh có đem tình yêu của mình</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Ban cho em dù chỉ một lát</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Để trước phật, em thành kính nguyện cầu, </em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>phù hộ cho anh suốt năm trăm năm</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;"><strong><em>Rồi sau đó em sẽ lặng lẽ rời xa&#8230;.</em></strong></span></p>
<p style="text-align: center;"><span style="color: #008080;">Tôi đã từng nghe một câu chuyện, “Kiếp trước, khi tôi chết, cơ thể bị ném trên đường phố. Người trên đường qua lại tấp nập nhưng tuyệt nhiên đều làm ngơ trước thi thể của tôi. Một số người đứng lại nhìn tôi lắc đầu ái ngại, ra chiều thương xót. Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi”.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tôi. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại trong ký ức của tôi. Tôi đã từng cùng Uyển Nghi qua lại, Uyển Nghi thực sự là một cô gái tốt. Cô ấy đến với tôi thật bất ngờ và đã làm tôi mê đắm. Tôi đã từng nghĩ cô ấy chính là người bạn tâm giao của mình. Nhưng cuối cùng hợp rồi lại tan. Có lẽ Uyển Nghi kiếp trước cũng chỉ như một khách qua đường nhìn tôi ái ngại, hay cũng chỉ là một cô gái đã từng phủ chiếc áo niệm lên thi thể của tôi…</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Có lẽ kiếp này tôi mãi mãi không thể trở thành chồng của Mạt Mạt, nhưng tình yêu thì sẽ mãi mãi không đổi thay. Đó là tất cả những gì tôi đã nợ cô ấy, nợ từ kiếp trước rồi. Kiếp trước, em đã chôn cất cho tôi. Vì thế, kiếp này dù tôi có phải chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, thì tôi cũng mãi yêu em…</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào số phận, tin là có kiếp trước…</span></p>
<p style="text-align: center;">Download: <a href="http://www.mediafire.com/?kjvo6uuxwx77ol5" target="_blank">Part 1</a> | <a href="http://www.mediafire.com/?atxd1qwgn20ydgk" target="_blank">Part 2</a> (need pocket pc to view)</p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni</title>
		<link>http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni</link>
		<comments>http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 12 Mar 2012 14:27:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5387</guid>
		<description><![CDATA[Có lẽ rất nhiều người đã gặp phải trường hợp này: đang nói chuyện với bạn vô ý tay vung phải ngực cô đứng đằng trước hay bên cạnh nói chung thì có thể tha thứ được, ai chả biết &#8230; <a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/03/22.jpg"><img class="aligncenter" title="22" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/03/22-300x238.jpg" alt="" width="300" height="238" /></a>Có lẽ rất nhiều người đã gặp phải trường hợp này: đang nói chuyện với bạn vô ý tay vung phải ngực cô đứng đằng trước hay bên cạnh nói chung thì có thể tha thứ được, ai chả biết mình ko cố tình.</p>
<p><a href="http://www.mediafire.com/?mtnzlyygnnj" target="_blank">Download</a><br />
<a style="margin: 12px auto 6px auto; font-family: Helvetica,Arial,Sans-serif; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; font-size: 14px; line-height: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; -x-system-font: none; display: block; text-decoration: underline;" title="View lotaychamnguccongai on Scribd" href="http://www.scribd.com/doc/85046940/lotaychamnguccongai">lotaychamnguccongai</a><iframe id="doc_2551" src="http://www.scribd.com/embeds/85046940/content?start_page=1&amp;view_mode=list&amp;access_key=key-2obyva9f8u1pcqdw7ww1" frameborder="0" scrolling="no" width="100%" height="600" data-auto-height="true" data-aspect-ratio="0.772727272727273"></iframe></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh</title>
		<link>http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=dua-em-di-khoc-giang-anh</link>
		<comments>http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 28 Feb 2012 18:23:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5382</guid>
		<description><![CDATA[Quân đã ở đó bên cái xe ánh bạc kềnh càng mới dựng chân chống. Chỉ một áo thun dài tay màu rêu đậm đi cùng với quần âu xám, mái tóc lồng bồng không vào nếp… Quân đứng, chờ &#8230; <a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/1299070201.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5383" title="1299070201" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/1299070201-300x199.jpg" alt="" width="300" height="199" /></a></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân đã ở đó bên cái xe ánh bạc kềnh càng mới dựng chân chống. Chỉ một áo thun dài tay màu rêu đậm đi cùng với quần âu xám, mái tóc lồng bồng không vào nếp… Quân đứng, chờ và bình thản.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Nó vừa bước ra, chân líu ríu, líu ríu. Sơ mi carô bẻ dựng cổ, quần túi hộp rộng thùng thình, nó chào Quân bằng một nụ cười ngoan:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Anh à!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Ừ, anh vừa đến. Thế gọi anh có chuyện gì nào?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em… Mà thôi, cho em nốt chiều nay của anh nhé! Để… để… anh chiều ý em một tẹo được không?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân bật cười trước câu hỏi mà cứ như một lời mặc cả của nó, gật đầu:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Sẵn sàng thôi! Em muốn gì bây giờ nào?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em muốn khóc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Trong một giây, không ai nói gì cả. Nó hạ cổ áo xuống, để toàn bộ gương mặt lộ ra nhợt nhạt, không sinh khí. Chỉ còn một đôi mắt vừa tạnh nước, giờ đang trong suốt nhìn Quân với cái nhìn trống rỗng. Một thoáng thôi, rồi Quân quay đi, dựng xe lên:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Lên đi, anh đưa em đi khóc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Phố dài chập tối đông nghịt người. Chiếc xe vẫn lướt thật êm. Quân luôn nhìn thẳng, không ngoái lại nó một lần. Nó cũng nhìn thẳng, nhìn vào gáy Quân, rồi nhìn qua gáy Quân để thấy phố phường bao nhiêu thanh âm náo nhiệt cứ lần lượt rảo dưới chân, nhiều nhiều cho đến khi tất cả chỉ còn đọng lại những vệt sáng nhiều màu lấp lánh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân quành tay lái lên đường đê. Đường đê hun hút gió. Cầu vượt cao chấp chới. Những vòng quanh đường rẽ liên tiếp như xoắn ốc. Chiếc xe cứ đi, hai người cứ nhìn, nhìn cùng một hướng với những ý nghĩ không có điểm nào chạm nhau. Rùng mình vì gió, nó buột miệng:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Hết một vòng thành phố chưa ạ?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Gần rồi, em. Nếu mình quay về đến nhà thì vừa tròn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Đừng về! – Nó hốt hoảng – Em vẫn chưa khóc được. Anh chưa xong việc với em đâu!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân lại cười, tiếng cười thứ hai nó nghe thấy trong ngày. Nhún vai như để chê trách sự nhũng nhiễu trẻ con, Quân hạ ga cho xe chạy chậm dần. Rồi hỏi:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em à, vậy là chuyện gì nào?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Một chuyện buồn thôi. – Nó trả lời bằng giọng nhẹ tênh – Em bối rối quá, có ai ở cạnh em bây giờ thì tốt hơn em để em một mình. Và… anh là người em chọn. Cũng đã quá lâu anh em mình không gặp nhau. Anh sẽ không ép em nghe theo một lời khuyên nào cả, phải không?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Nếu em chẳng coi những điều anh nói có tí tẹo kí lô gì thì đương nhiên là không rồi. Anh chẳng thể làm điều đó tốt hơn người yêu em được?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Thế mà bao lâu nay em cứ nghĩ chính anh mới là người yêu của em cơ đấy. Hoá ra là em nhầm sao? – Nó bật cười châm chọc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân cũng cười phá lên. ừ nhỉ, những lời âu yếm, cách xưng hô “Anh à”, “Em à” ngọt ngào, một cú điện thoại hẹn hò thứ Bảy… đó đều là những điều mà chỉ một đôi tình nhân trẻ mới dành cho nhau. Ngay cả cái kiểu phóng tít mù trong im lặng để lắng nghe nỗi buồn thế này cũng là một hành động đặc chất yêu đương. Thế có nghĩa là hai người yêu nhau?</span></p>
<p><span style="color: #008080;"> &#8211; Như thế thì… diễm cho anh quá. Vào một tối đẹp trời, anh bỗng nhận ra mình đã được em yêu, mà lại là từ lâu rồi chứ. Anh với em quen nhau cũng được hơn năm, em?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em nhớ mang máng thế – Nó khẽ cắn tóc – Mùa đông, hôm ấy lạnh cực thì phải?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Ừ, cưng mặc áo đỏ. Nói rất nhiều, rất đanh đá. Anh không thích con gái như thế.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em cũng không thích những người phải để em nói nhiều và đanh đá. Cãi nhau với anh rất thú vị, nhưng cũng phí thời gian lắm. Anh nên học cách chiều con gái đi. Nếu không thì anh còn một mình dài dài, còn bị em quấy nhiễu dài dài!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân quay lại, áp (hờ) mặt vào má nó ra chiều tình cảm. Nó cũng giả bộ ngượng nghịu, giọng ngọt ngào đầy chất trào phúng:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Chà, lãng mạn ghê cơ, em đang được yêu kìa!</span></p>
<p><span style="color: #008080;"> Thế là lại im lặng suốt con đường dài. Sau câu chuyện làm quà, ai nấy trở về với đúng tâm trạng thực: nó thẩn thơ nhìn trời nhìn đất, đột nhiên thấy lòng nhẹ nhàng, thơ thới. Còn Quân, vẫn lượn tay lái, vẫn mái tóc bồng, vẫn nhìn thẳng, không làm phiền cô gái nhỏ ngồi sau vì những câu hỏi gặng “Có chuyện gì thế?” “Tại sao huh em?”… Thực ra, hai người chẳng yêu đương, càng chẳng phải là bạn bè thân thiết, đây mới là lần gặp thứ ba trong hơn một năm quen biết (lần thứ nhất tình cờ, còn lần thứ hai thì đúng là thảm hoạ!) Sau lần ấy, mối quan hệ được duy trì ở độ trung bình, thỉnh thoảng cũng chuyện trò đôi câu nhưng không hợp tính – tranh cãi suốt đến mức chẳng ưa nổi. Rồi chỉ một lần đùa nhau, hai đứa nhận là người yêu, từ đấy cứ mở miệng ra là “anh à” với “em ơi”, bất chấp là trên đường đông đúc, trước mặt bạn bè hay đang ỉ ôi điện thoại. Đơn giản là vậy, không hơn chút gì!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Đột nhiên, nó chẹp miệng:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Thôi anh à, đừng đi nữa. Em muốn vào một quán Highlands.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Xe lập tức đổi hướng. Chỉ vài phút sau, nó đã thấy mình yên vị trong chiếc ghế bành đỏ bên khung cửa kính trong suốt ở tầng một của trung tâm thương mại sầm uất, đã nghe tiếng nhạc Jazz loang loáng nhộn nhịp. Quân ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rất xa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em à, tóc em rối hết rồi kìa. Chắc tại gió quá hả? – Quân mở đầu đoạn hội thoại với vẻ giản dị nhất có thể.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em cũng chẳng cần mượt mà làm gì. Có ai vuốt đâu cơ chứ! – Nó ngậm thìa kem trong miệng, nói lúng búng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Dù sao thì anh cũng thích mái tóc lù xù này hơn. Trông thật hơn, ngầu hơn, giống em hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em cũng thích những anh chàng không thích con gái tóc mềm. Tóc em xơ, quăn, gai, thế nên em thích.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">“Một năm nay rồi cưng vẫn thế, chẳng dịu dàng đi được chút nào!”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân nói thầm bằng mắt, đủ để nó bật cười to. Viền môi vẫn dính vệt sữa kem, nó thở hắt ra:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Nhưng anh ấy thì lại không thích.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Thế là đã rõ. Một trục trặc mang tên tình yêu. Quân nheo mắt nhìn cô gái nhỏ đang tái nhợt vì gió vẫn cứ nhấm nháp kem ngon lành, đến ly thứ… 3 rồi đấy. Ánh sáng vàng hắt từ chiếc chụp đèn lơ lửng bên trên làm mờ đi từng đường nét thanh thanh trên gương mặt, một cánh mũi cao này, một đôi môi tròn này, một cặp mắt dài nữa chứ. “Em à, em cũng xinh đấy nhỉ, sao trước đây anh không nhận ra?” Quân hỏi. “Vì em không muốn để anh nhận ra. Nhận ra rồi, anh yêu em, anh khổ”. Nó thản nhiên.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Thêm một chút nữa để nó ăn hết ly kem. Ly cà phê nâu nóng của Quân vẫn còn nghi ngút khói. Người bồi bàn nhanh chóng dọn kem đi, nó gọi thêm một chanh đá, rồi tự cười mình:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Tối lạnh, tim lạnh, giờ cho cái cổ họng cũng lạnh nốt. Lạnh từ trong ra ngoài thì thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Anh bảo thay cho em một chocolate nóng nhé? Anh không muốn em viêm họng chút nào.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Không! – Nó mỉm cười ngọt lịm như đường. Quân cũng cười xoà.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Thôi, anh thua em rồi. Anh chỉ đang băn khoăn gã nào liều mạng dám làm em buồn?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Nó cúi xuống, thở dài. Biết nói gì? Hay chẳng nói gì cả, cứ giấu những phiền muộn này làm của riêng, chỉ cần có một ai đó ở bên để nó tự bình tĩnh lại. Đấy cũng là lý do nó gọi Quân đến tối nay, khi tâm trạng bỗng chốc hẫng hụt mà chẳng tìm được ai hợp lý nhất cho tình huống của nó. Bạn thân, người thân, người yêu… tất cả sẽ chẳng để nó yên với hàng nghìn những lời an ủi, khuyên răn, trách cứ mà ngay lúc này, nó không thể chịu đựng. Chỉ còn Quân! Sau cùng, nó khẽ đáp:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Anh muốn em kể chuyện gì bây giờ? Rằng em đã yêu nhầm người, người cũng yêu nhầm em, rằng bọn em không thể tiếp tục, mà lại lằng nhằng chưa muốn chia tay. Hay rằng em đang thấy mình hoàn toàn mất phương hướng?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em hãy kể chuyện nào làm em buồn, chuyện nào em thấy quá sức cáng đáng của mình ấy. Yêu nhầm ư, đời người ai chẳng có vài lần. Yêu thật mới khó chứ yêu nhầm thì dễ lắm, em à – Quân khẽ cười, giọng đột nhiên nghe xa xôi – Phương hướng ư, em đang đi con đường nào, em có biết chắc không mà lại muốn nhìn rõ cả những thứ vẫn còn tít mù phía trước?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Yên tĩnh. Chanh đá cũng hết, chỉ còn một vòng tròn nước đọng lại trên bàn kính mà ngay phía dưới là một chậu hoa tím nhỏ xíu. Lần này, nó gọi thêm đá bào, kiên nhẫn nhìn những viên đá tan dần trong ly nước khoáng trong suốt. Thêm bao nhiêu đá mà vẫn thấy chưa đủ lạnh, nó đặt tay lên má, áp những ngón buốt cóng vào gờ môi:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em thấy trống rỗng và bối rối lắm, nhưng thật tâm lại không muốn nghe lời khuyên nào hết. Chính em chứ không ai khác phải tự giải quyết việc của mình. Trước khi anh đến, em đã muốn khóc lắm mà không được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Thế thì em khóc đi. Anh chờ đây.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Quân nói thế rồi nhìn nó khóc thật. Nước mắt ngắn dài lã chã rơi, nhưng không thành tiếng. Cái sự khóc chỉ có nước mắt mà không có tiếng động gì mới thật là kỳ lạ: mắt nó vẫn mở to, miệng vẫn mỉm cười, mũi không đỏ lên mà chỉ có nước mắt rơi thành dòng, thành lối. Quân không cản, không hỏi, cũng không đưa khăn giấy. Quân chờ cho đến khi nó mỉm cười:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Nhẹ lòng hơn rồi chứ? Anh hiểu em mà, vì em giống anh. Mình hay cãi nhau cũng vì cái giống ấy thôi, em nhỉ?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Thêm dìu dặt một bản ballad dịu dàng ngân nga từ đâu đó. Những ánh mắt nhìn nhau nửa thẳng thắn, nửa ngập ngừng, không lạnh lùng mà cũng không tình cảm. Cứ lặng thinh như thế, cho tới khi Quân đột ngột đứng lên:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Đi! Nếu em giống anh, em đã biết là anh muốn đưa em đi đâu rồi đấy!</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Rạp xiếc! – Nó reo to hào hứng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Ngày đã qua với những tiếng cười trong. Nó tạm cất nỗi buồn của mình vào góc trái của lồng ngực, hy vọng mình có thể đánh rơi ở đâu đó hoặc chí ít thì cứ cất ở đấy, tối về nhà tự suy ngẫm sau. Hãy cứ vui lên ở cạnh Quân đi đã, vui vào một thứ Bảy đẹp trời có “người yêu” bên cạnh, có người tìm thấy và đưa mình ra khỏi nỗi bối rối, tâm trạng lo lắng trước khi phải quyết định một điều quan trọng. Dẫu cho chỉ là một ngày…</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Đưa nó về tận cửa, Quân mở cốp, lấy ra một con gấu bông màu đỏ. “Tặng em này, khi nào sợ buồn thì ôm chặt lấy. Cứ coi là anh thay người yêu em tặng em đi, đặt tên nó theo tên cậu ta cũng được. Anh tin là rồi em sẽ tìm thấy cậu ta.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Nó dừng chân, nhìn Quân thật lâu. Đèn đường sáng, trời sao sáng, đôi mắt sáng. Và nụ cười hồn nhiên:</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em thấy mình thật lạ. Quen nhau, hiểu nhau mà không yêu nhau chút nào. Còn tất cả những người mà ta tìm kiếm, ta yêu thì lại khác ta nhiều quá. Vì sao thế?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Hai mảnh giống hệt từ hai bộ ghép hình giống hệt thì đi với nhau làm sao được hả cưng. Anh với em, dù là mình có tìm thấy nhau thật đấy, nhưng tìm thấy đâu có nghĩa là sẽ có được, và muốn có được, phải không nào?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">- Em sẽ đi tìm. Và nhất định sẽ tìm thấy, anh à.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Câu nói cuối cùng thốt ra vừa với lúc Quân đã quay xe. Áp lớp bông mềm của con gấu lên má, nó không nghĩ gì nữa. Nhớ lại lời Quân: “Khi nào buồn rầu vô duyên, hãy đi xem xiếc. Suy nghĩ phức tạp làm gì, em không thấy đời vẫn còn nhiều niềm vui lắm hay sao?”, nó nhẹ cười. Thôi, vui lên đã, cứ để nỗi buồn cho ngày mai. Vì ngày mai thế nào chẳng có ít nhất một niềm vui mà ta nên đi tìm. Cứ tìm đi, tìm hoài rồi cũng sẽ thấy thôi mà…</span></p>
<p style="text-align: justify;">
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford</title>
		<link>http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford</link>
		<comments>http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 24 Feb 2012 04:42:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5369</guid>
		<description><![CDATA[Mục đích của cuộc sống này không phải là đi tìm một người bạn đời hoàn hảo,toàn diện hoàn mỹ.Không phải chỉ đơn giản là để duy trì nòi giống.Cũng không phải để đạt được danh vọng hay tiền tài.Mục &#8230; <a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/1312637353_Em-doc-than-em-quyen-ru.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5370" title="1312637353_Em doc than, em quyen ru" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/1312637353_Em-doc-than-em-quyen-ru-300x187.jpg" alt="" width="300" height="187" /></a></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="color: #008080;">Mục đích của cuộc sống này không phải là đi tìm một người bạn đời hoàn hảo,toàn diện hoàn mỹ.Không phải chỉ đơn giản là để duy trì nòi giống.Cũng không phải để đạt được danh vọng hay tiền tài.Mục đích của cuộc sống này là tìm thấy trong chính con người bạn một nơi mà bạn cảm thấy luôn yên bình và lạc quan cho dù ngoài kia cuộc đời có quăng bất cứ thứ gì cản lối bạn đi chăng nữa.</span></p>
<p><iframe id="doc_60966" src="http://www.scribd.com/embeds/82647521/content?start_page=1&amp;view_mode=list&amp;access_key=key-l79tl0ft6xmbqyp03fl" frameborder="0" scrolling="no" width="100%" height="600" data-auto-height="true" data-aspect-ratio="0.772727272727273"></iframe></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo</title>
		<link>http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=tinh-yeu-khong-loi-cat-thao</link>
		<comments>http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 12 Feb 2012 10:23:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5354</guid>
		<description><![CDATA[Có không, một tình yêu thiếu vắng lời yêu ? &#160; Tôi viết truyện này để tặng cho những người đã yêu, đang yêu, những người chưa từng yêu, và cả tôi, một người hay viết về những câu chuyện &#8230; <a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/182476_1578470630377_1493992981_31133558_7478793_n.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5355" title="182476_1578470630377_1493992981_31133558_7478793_n" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/182476_1578470630377_1493992981_31133558_7478793_n-300x168.jpg" alt="" width="300" height="168" /></a></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Có không, một tình yêu thiếu vắng lời yêu ?</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Tôi viết truyện này để tặng cho những người đã yêu, đang yêu, những người chưa từng yêu, và cả tôi, một người hay viết về những câu chuyện tình yêu. Viết một câu chuyện cổ tích về tình yêu, để mong có thêm niềm tin vào người, vào đời, tin vào cuộc sống và tình yêu.</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;"><em>****<br />
</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh miết những ngón tay mảnh khảnh lướt qua dây đàn. Chiếc đàn ghita ấy là báu vật của Thanh, Thanh nhớ lại cuộc sống của anh khi cây đàn ấy chưa xuất hiện. Đó là một cuộc sống buồn bã và tẻ nhạt. Ngày ngày Thanh lầm lũi trong nhà, nhà anh làm nghề gói bánh chưng nên anh phụ giúp bố mẹ gói những chiếc bánh vuông vắn để giao cho khách hàng. Anh không muốn ra ngoài đường, không muốn nghe thấy những âm thanh ồn ã của cuộc sống, anh sợ giao tiếp với người khác bởi anh có thể hiểu người ta nói gì, nhưng ai sẽ đủ kiên nhẫn, ai có thể hiểu những kí hiệu Thanh đưa ra từ bàn tay có ý nghĩa gì. Thanh là con út trong một gia đình có hai chị gái và một anh trai, anh bị câm bẩm sinh, anh hiểu biết nhưng trầm lặng. Anh, dường như sinh ra chỉ để hiểu cuộc đời, sinh ra để lắng nghe và quan sát. Anh, dường như đón nhận tất cả buồn vui của người khác, nhưng riêng anh, khi vui anh cười, khi buồn, anh đem nỗi buồn ấy cất giấu nơi trái tim.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;">Thành, anh trai của Thanh là một chàng trai khoác màu xanh áo lính. Anh rắn rỏi, cương nghị và anh rất thương người em trai của mình. Chiếc đàn ghita là món quà Thành tặng Thanh trong một lần về thăm nhà. Chính Thành cũng là người dạy Thanh biết bấm dây đàn. Dường như Thành đã thổi luồng gió mới vào cuộc sống của Thanh. Từ ngày có chiếc ghita bên mình Thanh cười nhiều hơn, anh đã thử đến công viên, ngắm nhìn dòng đời trôi qua và khẽ mỉm cười. Anh lắng nghe âm thanh cuộc sống và gửi hồn vào những nốt nhạc. Tiếng ghita như thay lời Thanh muốn nói, những nốt trầm bổng vang lên, nồi bánh đang sôi, lửa đang cười, trong ánh mắt Thanh ánh lên niềm vui. Anh hay nhìn về dãy nhà đối diện, nơi một ngôi nhà hai tầng màu xanh với dàn tầm xuân hồng nhạt. Ngoài ban công của ngôi nhà ấy thường có sự xuất hiện của một cô gái trẻ, cô gái ấy ngồi chăm chú trước bảng vẽ, mái tóc đen dài buông xõa. Thi thoảng cô gái ấy liếc về phía Thanh, ánh mắt họ gặp nhau, ngỡ ngàng, bối rối, rồi họ lảng tránh. Cô gái ấy lại đưa nhanh cây chì, phác những nét mộc mạc trên tấm giấy vẽ.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Cô gái ngồi bên ban công ấy là Hằng, Hằng là một cô gái có đôi bàn tay khéo léo. Cô là một thợ thêu tranh, những khi rảnh rỗi cô thường ngồi vẽ. Cô thu cuộc sống vào từng nét bút, từ góc phố nhỏ, một chiếc lá rơi hay anh chàng hay ôm đàn ghita bên nồi bánh chưng ở dãy nhà đối diện. Cô thấy anh đàn nhưng chưa từng thấy anh hát, cô rất muốn nghe tiếng đàn của anh. Cô hay lén nhìn anh, và cô biết anh hay đến công viên gần nhà vào chiều thứ bảy. Từ ấy, mỗi chiều thứ bảy, có một cô gái mang giá vẽ, giấy, chì đến công viên nhỏ ấy. Và họ gặp nhau. Ánh mắt họ chạm vào nhau, nhưng lại như lẩn tránh.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>Một buổi chiều thứ bảy</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh đi dạo tới công viên như những chiều thứ bảy khác nhưng trên vai anh có mang thêm cây đàn ghita. Anh ngồi bên ghế đá và chơi một bản nhạc vui, nhưng anh không cất giọng hát. Một người đàn ông chạy gần đấy nhờ Thanh dạo một đoạn nhạc, anh gật đầu đồng ý. Hai tâm hồn, một già một trẻ hòa vào nhau qua tiếng đàn, giọng hát. Ở góc công viên, Hằng đưa nhanh bút chì. Hình ảnh một người đàn ông già khắc khổ tay ôm chiếc mũ bảo hiểm cũ kĩ nhưng miệng ông đang hát, nét mặt ông rạng rỡ niềm vui. Trong bức tranh, bên cạnh người đàn ông già ấy là một chàng trai trẻ ôm ghita, đầu cúi chênh chếch nhưng đủ để thấy anh đang cười. Một cơn gió lướt qua, những chiếc lá vàng rớt rụng, Thanh ngước đầu nhìn bầu trời cao xanh, anh bắt gặp đôi mắt chăm chú của cô gái trẻ, anh đỏ mặt ngượng ngùng. Hằng mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào, cô cầm bức tranh tiến về phía Thanh, rụt rè cô đưa cho anh.</span></p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>- Tặng anh !</strong> – Rồi Hằng luống cuống đi về phía giá vẽ.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh nhận bức tranh, anh ngạc nhiên khi người Hằng vẽ trong tranh, trên bức tranh còn ghi dòng chữ nho nhỏ.<strong> “Cảm ơn anh đã dùng tâm hồn để mang đến những tiếng đàn ngọt ngào.”</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh ôm cây đàn tiến về phía Hằng, anh ngỏ ý mượn Hằng chiếc bút. –<strong> Vì anh bị câm bẩm sinh nên không thể nói, nhưng anh hi vọng tiếng đàn của anh sẽ mang đến niềm vui cho mọi người, anh muốn tặng em một bản nhạc.</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh ngồi bên Hằng, bàn tay anh thuần thục di chuyển trên những khuôn nhạc. Bên cạnh anh, Hằng chợt khóc. Nước mắt cô lăn dài. Cô nhìn Thanh và cảm nhận âm nhạc qua đôi mắt. Có lẽ, nếu bây giờ Hằng có một điều ước, Hằng sẽ ước cô có đôi tai có thể nghe được, để cô cảm nhận thật trọn vẹn tiếng đàn của người cô thầm thương trộm nhớ. Một cơn sốt bất chợt khi Hằng bảy tuổi đã vĩnh viễn cướp đi khả năng nghe của Hằng. Cô không còn được nghe tiếng mẹ hát ru, không nghe thấy tiếng chim ríu rít mỗi sáng bình minh, cũng không cảm nhận được sự ồn ã của cuộc sống. Cô học cách cảm nhận tất cả bằng đôi mắt và tâm hồn, cô luôn tự nhủ rằng ông trời sẽ bù lại cho cô những mất mát. Nhưng chưa lúc nào, cô lại khát khao có thể nghe đến vậy. Thanh dừng đàn khi thấy Hằng đang khóc. Anh lúng túng cầm chiếc bút chì viết nguệch ngoạc.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">-<strong> Bản nhạc vừa rồi làm em buồn sao ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>- Em xin lỗi, không phải tại anh, mà bởi em bị khiếm thính. Em không thể cảm nhận một cách trọn vẹn tiếng đàn của anh.</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;">Thanh ngạc nhiên nhìn Hằng. Mắt chạm mắt, tâm hồn chạm tâm hồn. Thanh đặt nhẹ một nụ hôn lên môi Hằng. Hằng thẹn thùng, má ửng đỏ. Cô vẽ lên giấy một hình trái tim.</span></p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>“Em đã thích anh từ rất lâu rồi!”</strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>                                                                                       Cát Thảo</strong></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><strong>                                                                 Sơn La, ngày 08 tháng 02 năm 2012</strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #008080;"><em><strong>P/S: </strong>Có thể đây là một câu chuyện không bao giờ gặp trong cuộc sống, nhưng bất cứ ai cũng có ước mơ yêu và được yêu, được sống và được hạnh phúc và tình yêu là một phần của cuộc sống, một phần của hạnh phúc. Và đôi khi, một tình yêu không lời vẫn ẩn chứa hương vị ngọt ngào.</em></span></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo</title>
		<link>http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao</link>
		<comments>http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 02 Feb 2012 11:20:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5344</guid>
		<description><![CDATA[-         Mình chia tay em nhé. – Trọng ngượng ngùng nhắn tin cho Phương. Phương nở nụ cười khi thấy tin nhắn từ Trọng, cũng đã lâu rồi Trọng không nhắn tin cho cô, cô chợt thấy bồi hồi nhưng &#8230; <a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/7160911219738755.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5345" title="7160911219738755" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/02/7160911219738755-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" /></a></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Mình chia tay em nhé</strong>. – Trọng ngượng ngùng nhắn tin cho Phương.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Phương nở nụ cười khi thấy tin nhắn từ Trọng, cũng đã lâu rồi Trọng không nhắn tin cho cô, cô chợt thấy bồi hồi nhưng thoáng qua vài giây, tin nhắn làm cô chết điếng người.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh cho em một lí do được không ? </strong>– Phương trả lời.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh xin lỗi, anh không còn yêu em nữa</strong>. – Trọng bấm phím mà không cần suy nghĩ.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Phía bên kia, Phương ngồi bất động, mắt trân trân nhìn vào màn hình, màn hình tắt, Phương lại</span><br />
<span style="color: #808000;"> mở lại cho sáng, dòng tin nhắn đập vào mắt Phương. Cô khóc.<strong> – Trưa mai anh gặp em được chứ, cũng lâu rồi em với anh chưa gặp nhau. Em chờ anh ở chỗ cũ nhé.</strong> – Phương nhắn lại cho Trọng rồi tắt máy. Cô không muốn nhận tin trả lời từ Trọng, cô sợ đó là một lời từ chối. Sự việc xảy ra bất ngờ, Phương cứ nghĩ thời gian gần đây Trọng bận nên ít liên lạc với cô, còn cô thì lại quá thờ ơ và tin tưởng vào tình yêu hai năm không cãi vã mà không nhận ra sự thay đổi ở Trọng. Cô ngồi lật giở những trang nhật kí, những dòng tâm sự. Đêm về khuya, cô mệt mỏi lăn ra giường, ngủ thiếp đi lúc nào không biết.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">****</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em xin lỗi vì lại làm phiền anh thế này. Cũng thật là ngốc nghếch và điên rồ khi đưa ra lời thỉnh cầu này với anh, nhưng anh có thể ở bên em một tuần như là người yêu. Thực sự, bây giờ em không thể nào chấp nhận được việc chia tay. Chỉ một tuần thôi anh.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em nghĩ là sau một tuần nữa em sẽ ổn sao ?</strong> – Trọng nhìn đôi mắt thâm quầng của Phương, hoài nghi hỏi.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         ……..</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-<strong>        Thôi được rồi, anh đồng ý. Anh không muốn mình là kẻ quá bội bạc. </strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Ánh mắt Trọng đủ lạnh lùng để Phương hiểu, tình cảm của anh dành cho cô đã thực sự phai nhạt. Cô mệt mỏi tìm đến Lam – đứa bạn thân. Con bạn an ủi, vỗ về Phương,<strong> “ đáng lẽ tao phải nói với mày sớm hơn, nhưng hình như Trọng có người khác rồi”</strong> cái tin sét đánh ấy khiến Phương bàng hoàng. Không phải Trọng mắc bệnh nan y hay gia đình anh không thích cô như trong những câu truyện cô tưởng tượng, cái sự thực hiển nhiên lại là anh đã có người khác. Cô đã nghĩ, cô sẽ dành một tuần để kéo anh về phía mình, nhưng Trọng đã có người khác, nếu như cô không hờ hững với anh, có lẽ sẽ không có ngày hôm nay. Cô ôm những kỉ niệm, một tuần có đủ để Phương quên Trọng hay không khi tình cảm cô dành cho anh là rất nhiều rất nhiều tuần. Thêm một đêm, Phương lại thiếp đi trong nước mắt.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày đầu tiên. </em></strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Một tin nhắn được gửi đến cho Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong>“ Ngày mới vui vẻ anh nhé.”</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong>“Em cũng vậy.”</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Cả ngày làm việc khá bận rộn nhưng cuối giờ chiều Phương vẫn cố ghé vào siêu thị mua sắm đồ.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh à, anh có bận gì không ? Ghé qua siêu thị X giúp em với, nhiều đồ quá, một mình em không chở được về hết. – </strong>Phương gọi cho Trọng. Chưa đầy mười lăm phút Trọng đã có mặt, nhưng nét mặt không được vui cho lắm, có lẽ anh thấy phiền.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Sao em mua nhiều đồ thế ?</strong> – Trọng làu bàu.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em tranh thủ hôm nay rảnh.</strong> Trọng bước vào căn hộ của Phương, anh bỗng thấy lạ. Dù họ yêu nhau hơn hai năm, nhưng gần đây Trọng có mối quan tâm khác, nên anh ít đến. Anh nhìn thấy những tấm hình chụp chung la liệt trên giường. Cảm giác khó chịu dâng lên trong ngực, bỗng dưng anh thấy Phương đáng ghét vô cùng, anh không thích kiểu níu giữ này của Phương.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh uống nước đi này. Tối nay anh ở đây ăn cơm với em luôn nhé. Ăn một mình buồn lắm.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh về thôi, tối nay hẹn với thằng Long xem bóng rồi. </strong>– Trọng từ chối khéo.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ăn sớm rồi về sớm. Chứ sau này em cũng đâu nấu cơm cho anh ăn được nữa.</strong> – Phương cố nói bằng giọng tự nhiên nhất, chỉ hi vọng Trọng đồng ý.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ừ, thế cũng được. </strong>– Trọng gật đầu.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trong lúc Phương lúi húi trong bếp thì Trọng ở ngoài đọc báo, nghich máy tính. Vô tình anh đọc</span><br />
<span style="color: #808000;"> được một dòng chữ ghi dở dang trên tờ giấy nhớ dán ở màn hình –<strong> “Một tuần liệu có thể quên được một người không ?”</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Một lúc sau, Phương bước ra, mặt nhăn nhó. –<strong> Em nấu hỏng mất rồi.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Không sao đâu, em cứ mang ra đi      </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Thịt bò xào quá dai, canh lại quá mặn, chỉ có bát dưa muối đầu ngõ là ăn được. Hai người ngồi đối</span><br />
<span style="color: #808000;"> diện, lặng lẽ và ngán ngẩm ăn cơm. Phương không dám ngẩng mặt lên nhìn Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em xin lỗi, về anh lại phải ăn mỳ gói rồi.</strong> – Phương lí nhí chào Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Không sao, cũng lâu rồi anh chưa ăn mỳ gói.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trọng ra về, Phương ngồi thụp xuống ghế, tay bưng mặt khóc. Ngày đầu mới yêu nhau, Phương rất vụng về, nhưng Trọng luôn động viên và cố gắng ăn những đồ cô nấu. Nhưng giờ thì khác, Trọng không còn muốn nói với Phương nửa lời, trái tim cô như có dao cứa. Cô ngồi bên máy tính, thấy tập tài liệu của Trọng để quên, cô định mang đến cho anh, nhưng sợ làm phiền anh xem bóng. Cô ngập ngừng cầm điện thoại bấm số rồi lại thôi. Mãi đến đêm, cô mới rụt rè gửi tin nhắn – <strong>“Anh ngủ ngon nhé.”</strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em> </em></strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ hai.</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Tiếng chuông cửa làm Phương giật mình suýt đánh đổ bát mỳ. Cô chạy ra mở cửa thì thấy Trọng đang ở ngoài, nhìn bộ quần áo ngủ thùng thình đang mặc trên người và mái tóc xù, Phương định quay lại sửa soạn nhưng sợ muộn giờ làm của Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Hôm qua anh để quên tập tài liệu. </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh chờ em chút, em lấy cho.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em biết ăn mỳ gói từ khi nào thế ?</strong> – Trọng ngạc nhiên hỏi.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Cũng lâu rồi, ăn nhiều cũng quen. Tiện.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em đang viết truyện mới à ? </strong>– Trọng nhìn vào máy tính, hỏi bâng quơ khi Phương đang lục tung đống tạp chí để tìm tài liệu của Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Vâng. Thi thoảng em viết, sợ ngòi bút bị cùn. </strong>– Phương đưa cho Trọng tập tài liệu, anh nhận, cũng không cười, mà nhìn Phương với ánh mắt khác lạ.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh cũng không biết là em biết viết truyện tình yêu đấy</strong>. – Trọng nói như chế giễu Phương rồi đi vội ra cửa.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Nhìn lại mình trong gương, Phương khẽ cười, rồi mếu. Cô đã thay đổi rất nhiều mà Trọng không hề nhận ra, giữa cô và Trọng dường như là những người xa lạ. Mới chỉ bốn tám tiếng đồng hồ mà cô thấy tình cảm trong cô cứ vơi rồi vơi, vơi rồi vơi. Giờ đây, chính Phương cũng không còn biết cô muốn Trọng quay lại hay cô muốn quên anh đi. Một ngày lại trôi qua.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ ba.</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Tối nay học sinh của em xin nghỉ, em với anh đi xem phim nhé.</strong> – Phương nhắn tin cho Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Gặp nhau ở đâu em ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Trước cửa rạp.</strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Trọng đến muộn hơn Phương, vào đại sảnh anh đã thấy cô xếp hàng chờ mua vé, anh đi ra đứng chờ cùng thì Phương nói :<strong> &#8211; Anh qua mua bỏng ngô với nước đi, em mua vé được rồi.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trọng sững lại, anh nhớ lại thời sinh viên khi hai người còn chưa yêu nhau, khi đi xem phim cũng hay phân công một người mua vé, một người mua đồ ăn. Bất giác anh cười. Bộ phim Phương chọn là một bộ phim hài hước, cả cô và anh cười ngặt nghẽo từ đầu đến cuối bộ phim. Thi thoảng Phương lén nhìn Trọng, giữ lại nụ cười trên khuôn mặt sắc cạnh của anh, cô sợ sau này cô chẳng còn nhìn thấy nụ cười ấy nữa.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh đưa em về nhé ? </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Thôi, em tự về cũng được. À, xe cái Lan hỏng đang sửa, mai em cho nó mượn xe. Anh đưa em đi mua quà giáng sinh cho học sinh của em nhé.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em chiều học sinh thế.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Có chiều mới học ngoan.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ừ, mai anh qua đón em.</strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ tư.</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Trời trở rét. Ông trời dường như cũng hiểu tâm trạng náo nức đón giáng sinh nên phủ lên không khí cái lạnh giá. Người ta mặc những áo bông, áo len, áo dạ nhiều màu sắc. Những đôi trai gái yêu nhau tay trong tay tíu tít trong cái lạnh. Phương ngồi phía sau Trọng, tay đưa về phía trước, định ôm anh nhưng lại rụt rè. Không như lúc trước Phương hay để tay trong túi áo Trọng cho ấm, hôm nay, cô rụt rè để nhẹ hai tay lên cánh túi áo khoác của anh. Đôi tay muốn ôm mà lí trí giữ lại, họ đi ngược gió, đôi tay Phương ửng đỏ rồi tím tái. Phương mới ra trường hơn một năm, tuy đã có công việc ổn định nhưng Phương vẫn nhận dạy gia sư để kiếm thêm thu nhập, nhưng đôi khi vào những ngày lễ, học sinh cũng hay nài nỉ cô giáo. Phương thì không phải chiều học sinh mà cũng đến kì thi, coi như là một lời chúc cô dành cho bọn nhỏ.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Khi Trọng đang lơ đãng xem thứ đồ gì đó, Phương vẫy anh lại.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh chọn giúp em một đôi găng tay đi. </strong>– Giọng Phương hào hứng</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em không thích đeo găng tay mà</strong>. – Trọng tỏ vẻ ngạc nhiên</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em tập thích. Coi như tự tặng mình dịp giáng sinh.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Để anh tặng em nhé.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh tâm lý thật.</strong> – Phương nói, bỗng dưng cô lại thấy giữa cô và Trọng chẳng còn khoảng cách, cô ôm lấy cánh tay anh, Trọng nhìn Phương, cô bối rối buông tay. – <strong>Em xin lỗi.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trời vẫn lạnh. Phương thu đôi bàn tay mình trong đôi găng tay, cô cố gắng để giữ khoảng cách với Trọng. Cô thấy mình đang dần trở nên lố bịch khi làm phiền Trọng quá mức, giờ đây trong tâm trí của Trọng đã có hình bóng của người khác, cô cũng nên tập quên anh đi và tập quen với mùa đông không còn được đặt bàn tay trong bàn tay ấm áp của Trọng. Cô chẳng thể níu giữ anh bên mình. –<strong> Em buông tay, anh nhé.</strong> – Phương nói khe khẽ.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em nói gì cơ ?</strong> – Trọng hỏi.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Đâu, em hát vu vơ.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em có muốn đi ăn gì rồi mới về không ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Thôi, cái Lam nhắn tin cho em về lên Facebook xem mấy cái nó gửi.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em dùng Facebook á ?</strong> &#8211; Trọng quay hẳn đầu lại.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Học sinh nó rủ rê em.. </strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ năm..</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Phương xin nghỉ phép hai ngày, nhìn bộ dạng mệt mỏi của Phương, sếp đồng ý để cô nghỉ cho tinh thần thoải mái. Cả ngày Phương ngồi xem lại tất cả những tấm hình, những dòng nhật kí rồi cô lặng lẽ cất chúng vào một cái hộp, giấu thật kĩ nơi góc tủ. Facebook của cô chuyển sang tình trạng độc thân. Cô tắt máy tính, điện thoại, cố tìm một giấc ngủ say.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ông với Phương chia tay rồi à ? </strong>- Long ngạc nhiên hỏi Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Sao ông biết ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Thì Facebook của Phương ghi độc thân đây này.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ông có Facebook của Phương ?</strong> – Trọng hỏi lại khiến Long càng ngạc nhiên hơn.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trọng nhìn hình đại diện là một cô gái khá trẻ trung đang tạo dáng với bịch bỏng ngô. Trọng đoán là bức ảnh chụp hôm đi xem phim, không hiểu Phương chụp lúc nào mà Trọng không biết. Cả ngày Trọng chờ nhưng không thấy Phương nhắn tin hay gọi điện, anh thử gọi cho cô nhưng không gọi</span><br />
<span style="color: #808000;"> được.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ sáu.</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Phương khoác một chiếc ba lô nhỏ bước lên xe bus, nhìn cô lúc này chỉ như sinh viên đại học. Đeo tai nghe vào, cô chìm trong giai điệu của những bản nhạc và sự trôi đi của cảnh vật bên ngoài. Cô tìm đến chùa Hương vào một ngày rét buốt, dòng suối Yến vẫn lững lờ trôi, những đám rong vẫn uốn lượn dưới nước. Cô thấy yên bình đến lạ, có lẽ đến nơi đây sẽ giúp Phương bình tĩnh thêm nhiều. Cô tự hỏi mình có lãng phí thời gian không khi tình cảm cô dành cho Trọng thực sự là rất nhiều. Cô đã tự nhủ với mình rằng khi còn cơ hội ở bên Trọng thì cô sẽ yêu thương anh, nhưng giờ thì đã khác. Hôm qua cô yêu anh, hôm nay cô yêu anh, ngày mai cô vẫn sẽ còn yêu anh nhưng sau này thì sao, cô có thể mãi yêu anh không khi tình cảm cô cho đi mà chẳng thể được đáp lại. Cô tìm cõi yên bình cho mình, và quyết định buông tay.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ông với Phương yêu nhau lạ thật</strong>. – Long cười hì hì nói với Trọng như chế giễu.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Sao ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Chia tay mà hai người bình thản đến lạ, chẳng ai nghĩ là hai người đã yêu nhau hơn hai năm, và trước đó quen nhau đến ba năm. Giờ mới thấy tình yêu quả là phù du.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ông lảm nhảm cái gì đấy ?<br />
</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ừ thì Phương đang để là – “ Khi một mình mới thấy được khoảng bình yên.”, mà bọn trẻ con bình luận nhiệt tình lắm, đòi giới thiệu bạn trai cho cô giáo nữa này.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Ừ. </strong>– Trọng đáp. Mắt nhìn vào điện thoại, không có cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Phương.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Ngày thứ bảy.</em></strong></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><strong>“Giáng sinh vui vẻ và yên bình”</strong> – Phương viết những dòng ngắn ngủi trên Facebook trước khi đi làm. Cô lại đưa mình vào guồng quay mới của công việc. Một ngày nhanh chóng trôi đi, tối đến, cô không muốn đi ra ngoài bởi đông người quá nên tự thưởng cho mình việc ngồi trước máy tính và cặm cụi gõ lạch cạch gì đó.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh có nhà không ? &#8211; </strong>Phương gửi tin nhắn cho Trọng.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Điện thoại rung lên, Trọng thoáng cười khi thấy tin nhắn của Phương. <strong>– Có, anh đang ở nhà thôi.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-       <strong>Tin nhắn của em yêu à, sao vui thế ?</strong> – Long chế giễu cái vẻ vui như bắt được vàng của Trọng. <strong>- À, mà sao cái em sinh viên nào bên Nhân văn ấy, sao ông không rủ em ấy đi chơi mà rủ tôi đến nhà làm gì ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Em đấy hả, tôi có thích đâu.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Thế sao ông với Phương chia tay ? </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Tôi cũng không hiểu lúc đấy tôi bị làm sao mà lại nói chia tay. </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Thế sao không rủ nàng đi chơi, ngồi đây làm gì ?</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Phương vừa nhắn tin cho tôi, chắc Phương đến đây bây giờ đấy.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Vậy tôi về, chứ ở đây làm gì. À mà, chờ đọc nốt xem Phương vừa viết cái gì.</strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Há ? </strong>– Trọng giật mình nhìn vào màn hình máy tính</span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong> </strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong>“<em>BẢY BƯỚC ĐỂ QUÊN CHÀNG</em></strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em>Một ngày giáng sinh độc thân, Phương Phương chia sẻ một chút suy nghĩ của mình. Hì. Khi bỗng dưng người mà bạn yêu thương nhất rời xa bạn, bạn sẽ làm gì, níu giữ hay buông tay ? Níu giữ, liệu có giữ được không, mà buông tay, liệu có đành lòng không hối tiếc ? Khi đối phương đã không còn dành tình cảm cho mình, thì ta đành dặn lòng buông tay, dù đau nhưng cũng chẳng còn sự lựa chọn khác, Phương Phương chợt nhớ một câu nói “Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ / Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”. Đành phải nhớ để quên, bảy bước để quên một người, có lẽ là bảy ngày của nước mắt, của nụ cười hờ hững và một trái tim đau.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 1 </em></strong><em>: Cùng chàng ăn một bữa cơm. Phương đã tự mình vào bếp và cố tình nấu một bữa ăn cực dở, vì Phương nhớ lần đầu tiên Phương nấu cơm cho chàng, Phương rất vụng về, lúng túng, nhưng chàng vẫn cố ăn và khen ngon, dù mặt nhăn nhó. Nhưng bây giờ thì lại khác, chàng yên lặng, Phương yên lặng. Phương tự nhủ với mình rằng, Phương tệ như vậy, chàng nói chia tay cũng đúng thôi.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 2</em></strong><em> : Xuất hiện trước mặt chàng với bộ dạng tệ hại nhất. Phương luộm thuộm trong bộ quần áo ngủ, đầu tóc lòa xòa, và một bát mỳ tôm, tập tài liệu chàng để quên mất hút trong những tạp chí, giấy tờ. Chàng đi rồi, Phương lại tự nhủ &#8211; “<strong>Con gái thế này, ma mới dám yêu</strong>.”</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 3</em></strong><em> : Tạo kỉ niệm đẹp với chàng. Phương đã rủ chàng đi xem phim, một bộ phim hài hước, Phương cười, nhưng có lúc nước mắt Phương rơi, bởi có lẽ sẽ rất lâu rất lâu sau này, vào một ngày nào đó, vô tình Phương mới có thể thấy nụ cười ấy. </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 4</em></strong><em> : Vòi vĩnh chàng một món quà. Một đôi găng tay màu cam nhạt có lẽ là món quà cuối cùng chàng tặng. Phương không thích đeo găng tay, nhưng mùa đông năm nay, không còn bàn tay nào sưởi ấm, Phương cũng nên học cách làm ấm chính bàn tay mình đúng không ?</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 5</em></strong><em> : Cất những đồ vật liên quan đến chàng, đừng đốt hay xé bỏ, bởi tình yêu trước chia tay luôn có những kỉ niệm đẹp, nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi và cũng vì chàng là chàng trai tốt.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 6 :</em></strong><em> Tìm khoảng lặng cho chính mình. Hãy thử một chuyến đi ra ngoại thành, tìm về với tự nhiên để cảm nhận được khoảng không và sự bình thản.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em> </em></strong></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><strong><em>Bước 7</em></strong><em> : Tặng chàng một món quà kèm theo một lời chúc. Đừng để sự tan vỡ của tình yêu làm hỏng một tình cảm khác, bởi trước khi yêu, chàng là bạn, và cũng có thể là người rất hiểu mình nữa.</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;"><em>Bảy bước để quên được chàng, Phương không chắc với người khác thế nào, nhưng với Phương, chàng đã luôn là một người tốt. Phương không đủ cao thượng để chúc chàng hạnh phúc bên người mới, nhưng thực tâm, Phương mong chàng luôn hạnh phúc.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em>Giáng sinh lạnh, giáng sinh cô đơn</em>.”</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Này, bước 7 chưa thấy đâu Trọng nhỉ.</strong> – Long nói bâng quơ. Trọng không trả lời, khuôn mặt anh trở nên đăm chiêu.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">-         <strong>Anh mở cửa hộ em với.</strong> – Trọng vừa nhấc máy Phương đã nói nhanh rồi cúp máy.</span></p>
<p><span style="color: #808000;">Trọng chạy vội ra mở cửa nhưng trước mặt anh không phải là Phương mà là một cậu bé nào đó. – <strong>Chị Phương gửi cho anh ạ</strong>. – Cậu bé đưa túi quà cho Trọng rồi đi mất. Trọng gọi cho Phương nhưng không liên lạc được. Anh luống cuống mở túi quà và đọc tấm thiếp.</span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em> </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em>“ Giáng sinh vui vẻ và an lành anh nhé ! </em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em>Cảm ơn anh những ngày qua đã ở bên em, giúp em chấp nhận việc ra đi của anh. Những ngày qua thực sự đã rất khó khăn với em. Anh đã từng nói em mạnh mẽ, nhưng em cũng chỉ là một cô gái mà thôi. Em cũng có trái tim biết đau và biết khóc, bây giờ, em nghĩ mình đau đủ rồi, khóc cũng đủ rồi, đã đến lúc em phải mạnh mẽ trở lại và bước tiếp đúng không anh. Mình chia tay anh nhé, em còn yêu anh nhưng tình yêu ấy không còn đủ lớn để em đi bên anh nữa. Chúc anh hạnh phúc.</em></span></p>
<p><span style="color: #808000;"><em>P/s : Chiếc khăn em đan này có những lỗi sai, có những vết xước len, chiếc khăn ấy cũng như em – một con người không hoàn hảo, nhưng luôn mong anh được ấm áp trong mùa đông.”</em></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="color: #808000;">Đọc xong tấm thiếp, Trọng mặc thêm áo khoác, quàng vội chiếc khăn rồi phóng xe ra ngoài. Anh dừng vài phút trước một cửa hàng hoa, rồi với một bó hoa trên tay, anh đi về phía nhà Phương. Anh không muốn để lãng phí thêm giây phút nào nữa, tình yêu đôi khi cứ ngỡ là đã ra đi nhưng thực ra vẫn luôn tồn tại trong trái tim, tình  yêu anh dành cho Phương không phải phai nhạt mà bị ngủ quên. Anh đã đánh rơi tình yêu một lần, và anh không muốn tình yêu ấy bị rơi vỡ thêm một lần nữa. </span></p>
<p><span style="color: #808000;">Cát Thảo</span></p>
<p><span style="color: #808000;">15-12-2011</span></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html" title="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố"><img src="" alt="Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Người Anh Yêu Nhất &#8211; Phố</title>
		<link>http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html?utm_source=rss&#038;utm_medium=rss&#038;utm_campaign=nguoi-anh-yeu-nhat-pho</link>
		<comments>http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 10 Jan 2012 06:08:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nicky</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện Ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[truyenngan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://quan4.net/?p=5306</guid>
		<description><![CDATA[- Anh yêu ai nhất trong cuộc đời này? - Tất nhiên là… mẹ anh! Em dẩu môi, mặt bí xị. Em thấy lòng mình hẫng hụt. Ừ thì làm sao mà so sánh được với mẹ anh chứ. Chỉ &#8230; <a href="http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html">Đọc tiếp <span class="meta-nav">&#8594;</span></a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: center;"><a href="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/01/384253_10150392052521909_132128216908_8491035_278158506_n.jpg"><img class="alignnone size-medium wp-image-5307" title="384253_10150392052521909_132128216908_8491035_278158506_n" src="http://quan4.net/wp-content/uploads/2012/01/384253_10150392052521909_132128216908_8491035_278158506_n-200x300.jpg" alt="" width="200" height="300" /></a></p>
<p><span style="color: #008080;">- Anh yêu ai nhất trong cuộc đời này?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Tất nhiên là… mẹ anh!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Em dẩu môi, mặt bí xị. Em thấy lòng mình hẫng hụt. Ừ thì làm sao mà so sánh được với mẹ anh chứ. Chỉ có điều em ích kỉ, em muốn được nghe anh nói yêu em, dù là câu nói dối lòng.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Anh nhìn em, cười ha hả.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Lại buồn nữa à? Em ngốc thật đấy!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Rồi anh ôm em vào lòng. Vòng tay của anh ấm quá. Em vui đến nỗi tưởng như mình có thể tan ra.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Anh có yêu em không?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Có!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Nhiều không?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Nhiều!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Nhiều như thế nào?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Anh không trả lời, chỉ siết chặt em hơn, khiến em phải hét lên :</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Thôi em biết rồi! Thả em ra đi mà!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Thế giờ có còn hỏi anh những câu ngốc nghếch thế nữa không?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Em phụng phịu :</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Anh toàn bắt nạt em thôi!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Anh lại cười. Em cũng cười theo. Nhưng lòng em thì luôn thắc mắc: “Anh yêu ai nhất trong cuộc đời này?”</span></p>
<p><span style="color: #008080;">***</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Một ngày cuối tháng 12. Cành bằng lăng bên đường bỗng nở hoa nhức nhối. Bằng lăng là loài hoa của tháng 4, của nỗi nhớ cứ vơi rồi đầy, đầy lại vơi trong một mùa xa rất xa mà tôi không thể nào xóa khỏi trí nhớ. Khi ấy, bằng lăng nở nhiều chứ không như thế này. Khi ấy, bằng lăng rơi đầy bước chân anh và tựa như nước mắt tôi. Mùa bằng lăng ấy, anh bỏ tôi lại trong nỗi nhớ dày và đau đớn. Mùa bằng lăng ấy, tôi bắt đầu sợ mùi vị của nước mắt chia ly. Vậy mà hôm nay, hoa bằng lăng nhỏ xíu, tím bình dị, nhẹ nhàng lại lần nữa khiến tim tôi lặng đi một nhịp. Nhịp tiếp theo, nó đập mạnh hơn, giống như biết bao lần khác. Tôi nhớ một nụ cười. Nụ cười ấy không có nắng. Nụ cười ấy luôn đẹp, nhưng buồn. Nụ cười ấy đến với tôi trong một chiều hoàng hôn màu tím, và cũng rời xa tôi trong mùa mà màu tím trở thành nỗi ám ảnh. Tôi tần ngần, đưa hồn mình trở về quá khứ. Một chiều mưa…</span></p>
<p><span style="color: #008080;">***</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi hẹn anh ở quán quen. Chủ nhật nào cũng vậy, anh thường đón tôi ra đây. Anh gọi café, tôi sữa chua đá. Tôi sẽ đổ hết nửa ly café của anh vào ly, chống chế:</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Uống nhiều café rất có hại, để em uống giúp anh!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Em xấu tính thật đấy!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Em là một nửa của anh,vậy thì anh sẽ bằng em nhân 2. Em xấu tính, theo tính chất bắc cầu thì anh sẽ xấu tính gấp 2 lần em. Haha.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Em rất thông minh! Theo tính chất mà em vừa nói thì anh thông minh hơn em tới 2 lần. Haha.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi lườm anh một cái rõ dài.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Mà có vẻ món này ngon nhỉ? Cho anh đi!_ Nói rồi anh thản nhiên kéo ly sữa chua về phía mình, hút một hơi.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi nhìn anh, nửa muốn muốt chửng anh, nửa buồn cười.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- A! Ngon quá! Em ơi, cho anh thêm ly nữa!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Rồi anh nhẹ nhàng rót café vào sữa chua cho tôi:</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Đền em rồi nhé! Còn như thế anh uống hết cho xem!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Không được! Của em chứ!_ Tôi vội cầm lấy ly sữa, kênh mặt lên thách thức anh.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi đã tưởng tất cả sẽ trôi qua nhẹ nhàng như thế, nhưng cuộc đời nào ai biết được chữ ngờ. Tình yêu đầu của tôi. Phải, anh đã làm cho tôi không còn yêu, không còn tin vào tình yêu được nữa. Tôi đã dồn hết tình cảm của mình vào đó. Tôi yêu anh đến nỗi khi anh phản bội, tôi chỉ biết lặng lẽ quay gót để anh được thoải mái bên người anh yêu.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi giận sáng chủ nhật ấy. Một sáng trời mưa, hoa bằng lăng ướt đẫm rơi lả tả mặt đường. Tôi bảo anh không cần đón mà đến quán sớm đợi anh, muốn cho anh một bất ngờ nho nhỏ. Bóng dáng thân quen hiện ra dưới gác, tôi hồi hộp chờ anh lên để nói lời chúc mừng sinh nhật. Chờ mãi không thấy, tôi đành đi xuống. Ở chiếc bàn nơi chân cầu thang là anh. Tôi định gọi. Nhưng chợt thấy anh cười và vẫy tay với một người. Cô gái ấy ngồi xuống gần anh. Anh dịu dàng vuốt lọn tóc ướt, gạt qua mang tai cô ấy, xuýt xoa.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Tội nghiệp em quá!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Không sao đâu anh! Hôm nay, sinh nhật em đấy! Em muốn anh tặng em một thứ!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Nói đi em! Anh lúc nào cũng làm tất cả vì em mà!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Trả lời em nhé: “Anh yêu ai nhất?”</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Tất nhiên là em rồi!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Cô gái ấy cười khúc khích, tựa nhẹ vào vai anh:</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Nói dối!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Dám bảo anh nói dối này!_ Anh đặt vào má cô ấy một nụ hôn.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi đứng phía trên cầu thang, cảm giác như mình đang đông cứng lại. Anh đấy ư? Người mà tôi đã trao tình yêu đầu? Người mà tôi từng bất chấp tất cả để yêu thật trọn vẹn? Ngay lúc này, tôi ước mình nhìn nhầm. Nhưng khuôn mặt ấy, dù nhìn nghiêng tôi vẫn nhận ra. Đôi mắt ấy, đôi mắt đẹp không bao giờ có nắng. Nụ cười ấy, ngọt ngào như thế, bây giờ không còn dành cho tôi. Tôi cười nửa miệng. Chính tôi cũng không hiểu sao lúc ấy mình lại như thế. Tôi bước từng bước thật chậm xuống cầu thang, lướt qua anh, không nhìn anh. Trời vẫn đang mưa, tôi lững thững đi ra cửa, bắt đầu thấy mặt mình rát buốt, vị mằn mặn đọng lại trên môi. Rẽ vào một góc, tôi thoáng thấy bóng anh phía sau. Anh đứng giữa hàng ngàn cánh hoa tím biếc. Bầu trời phía sau anh nhuốm màu mây. Buồn. Ám ảnh. Rồi tôi lịm đi.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tỉnh dậy trong căn phòng ấm áp của mình, tay vẫn còn ghim cái kim truyền nước, tôi giơ tay còn lại lên, nhìn trân trân vào khoảng không phía sau ngón tay. Mờ rồi lại rõ. Hình ảnh anh hiện lên bỗng làm tim tôi nhói đau. Tôi đã xa anh như thế. Chúng tôi cứ âm thầm bước qua cuộc đời nhau. Không ai đủ dũng cảm để ngồi lại, không đủ can đảm để hỏi tại sao, không nỡ làm cho nhau tổn thương hơn. Tôi cũng không hiểu làm sao mình có thể vượt qua những ngày tháng đó. Những ngày mà có anh đã trở thành một thói quen và đột ngột phải thay đổi, phải ép mình quên đi. Những ngày mà trong tôi bỗng trống rỗng, mất mát một cái gì lớn lắm. Tôi sống hờ hững. Nước mắt chưa một lần chảy. Tim không còn biết rung động, không có một cảm giác nào kể cả là đau. Chỉ có những mùa bằng lăng đến rồi đi, sau khi làm hồn tôi vỡ ra từng mảnh, từng mảnh, từng mảnh&#8230;</span></p>
<p><span style="color: #008080;">***</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi sực tỉnh, đưa ánh mắt ra khỏi cành bằng lăng tháng 12, cố gắng rũ bỏ những miên man kỉ niệm. Tôi lặng lẽ bước qua cuộc đời này, như tôi vẫn thế.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Xin lỗi! Cô có phải người yêu của anh Quân?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi quay lại phía vang lên giọng nói nhẹ nhàng. Cái tên chôn chặt trong tiềm thức cứa thêm vào lòng một vết thương. Cô gái ấy, vẫn xinh đẹp và duyên dáng như lúc tôi gặp cô bên anh. Cô ấy lịch sự mời tôi vào một quán cafe nhỏ nhưng ấm cúng. Tôi đi theo, gắng gượng giữ chặt cảm xúc, nửa muốn hỏi về anh, nửa tò mò người con gái này như thế nào mà lại làm anh yêu đến thế.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi và cô ấy ngồi đối diện nhau. Cô ấy gọi sinh tố, và gọi cho tôi một ly sữa chua đá, dặn người phục vụ cho thêm vào đó một chút cafe mà không hỏi tôi xem tôi muốn uống gì.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Tôi xin lỗi vì đã tự quyết định! Cô không giận tôi chứ?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Không sao! Đằng nào thì cũng rất lâu rồi tôi không uống nó!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Cô dễ thương thật! Anh Quân không lúc nào là không kể về cô.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Vậy&#8230; _Tôi ngập ngừng. Tôi muốn biết anh sống như thế nào. Tôi muốn biết anh có khỏe không. Nhưng tôi chẳng thể mở lời được.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Anh Quân gửi cho cô cái này. Anh ấy không kịp làm gì cho cô cả. Tôi đã luôn mang theo mong có ngày gặp cô để đưa tận tay.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Cái gì thế?_ Tôi bất giác thấy sợ.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Cô cứ xem đi! Chính tôi cũng không biết nữa. Tôi đi trước. Chào cô!</span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Tình yêu của anh!</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Có thể khi em nhận được bức thư này thì anh đã chẳng còn ở bên em nữa. Anh xin lỗi vì đã bắt em phải sống một mình, phải trải qua những ngày không có anh. Anh muốn ở bên em, muốn chăm sóc em cả cuộc đời này. Nhưng thời gian của anh còn quá ít, anh không muốn em nhìn thấy anh trong những phút cuối. Anh không muốn làm em khóc. Anh sẽ đau lòng lắm khi thấy em đau. Thà rằng như thế này. Thà rằng khi em biết chuyện này, em cũng đã quen với việc tự chăm sóc mình. Và em sẽ không đau lòng nhiều quá.</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Em biết không? Người duy nhất trong cuộc đời này mà anh không muốn làm tổn thương là em. Vì em rất đặc biệt. Em có một nụ cười rất tươi. Miệng em lúc nào cũng dẩu ra khi anh chọc em, đáng yêu không thể tả. Tay em rất mềm, anh thường siết tay em rất chặt nhưng cũng nâng niu không bao giờ để em đau. Em mỏng manh đến nỗi nếu có thể, anh sẽ dành cả cuộc đời này để che chở và bảo vệ em. Nhưng có lẽ không kịp nữa rồi. Anh chỉ mong một người nào đó có thể yêu em hết mình, hi sinh tất cả vì em. Em xứng đáng được hạnh phúc.</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Có một điều mà anh chưa bao giờ nói với em. Anh không có mẹ. Mẹ bỏ anh đi từ lúc anh còn rất nhỏ. Anh không biết mẹ trông như thế nào. Khi em bảo em sẽ là gia đình của anh, anh tự hứa với lòng là sẽ không bao giờ làm cho em buồn. Anh thất hứa rồi phải không? Anh biết là em đang khóc. Lau nước mắt đi em. Mạnh mẽ lên em! Hãy sống và nắm lấy tất cả những niềm vui của cuộc đời này, thay cho cả phần anh nữa. Lúc nào anh cũng ở bên em.</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Em từng hỏi anh: “Anh yêu ai nhất trong cuộc đời này?”. Anh chỉ có thể nói rằng: Người anh yêu nhiều nhất và duy nhất đó là em!</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;"><em>Anh.</em></span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tất cả cảm giác trong tôi bây giờ mới vỡ òa ra. Vậy là anh đã thật sự không còn bên tôi nữa. Vậy là tôi đã trách nhầm anh suốt những ngày qua. Sao anh ngốc thế? Sao anh lại chịu đựng một mình? Sao không cho tôi biết? Anh nghĩ như vậy là xong ư? Tôi không tha thứ cho anh. Không thể tha thứ được. Sao anh lại làm thế?</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Nước mắt tôi rơi ướt lá thư. Vị mặn thấm vào lòng đau nhói. Tôi gục xuống bàn, nức nở. Hình như có cơn gió nào thổi vào trang giấy, như muốn xoa dịu tôi. Tôi nhìn ra cửa. Hoa bằng lăng rơi nhẹ xuống mặt đường. Có bóng ai quen lắm đang cười với tôi, cả đôi mắt và nụ cười đều có nắng. Tôi ngất lịm đi.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">***</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Cô ấy làm sao thế?_ Chàng trai vừa bước vào từ cửa quán hỏi dồn.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Tôi cũng không biết nữa!_ Anh chàng phục vụ hình như lần đầu gặp trường hợp này tỏ ra bối rối.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Anh không hỏi nữa, vội bế cô gái trên tay, chạy thẳng tới bệnh viện gần đó. Không hiểu sao khi gặp người con gái này, anh bỗng thấy quen thuộc đến kì lạ. Lần đầu tiên anh gặp cô. Lần đầu tiên anh thấy cô trong bộ dạng mặt đầy nước mắt. Nhưng tất cả những hình ảnh ấy dường như đã trở thành nỗi nhớ trong anh. Bỗng dưng, anh muốn che chở cô suốt cả cuộc đời này. Dù anh chưa biết cô là ai.</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Cô đã mê man suốt một ngày trong bệnh viện. Anh ngồi cạnh cô, nắm lấy tay cô. Đôi khi giữa cơn mơ, cô hỏi: “Anh yêu ai nhất trong cuộc đời này?” Anh chỉ nhìn cô, mỉm cười rất nhẹ và thì thầm:</span></p>
<p><span style="color: #008080;">- Lúc nào em tỉnh dậy anh sẽ nói cho em biết!</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Phố</span></p>
<p><span style="color: #008080;">Cần Thơ, 2/1/2012</span></p>
<p style='text-align:left'>&copy; 2012, <a href='http://quan4.net'>quan4.net</a>. Tôi không cấm người đọc copy bài viết or đem bài viết sang nơi khác nhưng vui lòng ghi rõ nguồn quan4.net khi đem bài viết của tôi đi nhé. Tôi đặc biệt ghét các thể loại lấy bài dịch của tôi chỉnh sửa vài từ rồi ghi lại tự mình dịch. Nhấn mạnh 1 câu không ai bỏ công sức ra chia sẽ để rồi nó mang tên của người khác. Nếu cảm thấy khó chịu vì điều này thì thoát khỏi site quan4.net và đi nơi khác dùm. Thanks! </p>
<h2  class="related_post_title">Related Posts</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://quan4.net/gap-anh-la-dieu-bat-ngo-tuyet-voi-nhat-diep-tu.html" title="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử"><img src="" alt="Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất &#8211; Diệp Tử" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/hoa-ra-anh-van-o-day-tan-di-o.html" title="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ"><img src="" alt="Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây &#8211; Tân Di Ổ" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/thien-than-sa-nga-tao-dinh.html" title="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Thiên Thần Sa Ngã &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/kiep-truoc-em-da-chon-cat-cho-toi-tao-dinh.html" title="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình"><img src="" alt="Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Tôi &#8211; Tào Đình" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lo-tay-cham-nguc-con-gai-oni.html" title="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni"><img src="" alt="Lỡ Tay Chạm Ngực Con Gái &#8211; Oni" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/dua-em-di-khoc-giang-anh.html" title="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh"><img src="" alt="Đưa Em Đi Khóc &#8211; Giang Anh" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/em-doc-than-toi-quyen-ru-armanda-ford.html" title="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford"><img src="" alt="Em Độc Thân Em Quyến Rũ &#8211; Armanda Ford" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/tinh-yeu-khong-loi-cat-thao.html" title="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Tình Yêu Không Lời &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/bay-buoc-de-quen-anh-cat-thao.html" title="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo"><img src="" alt="Bảy Bước Để Quên Anh &#8211; Cát Thảo" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/to-thich-cau-du-de.html" title="Tớ Thích Cậu Đủ Để"><img src="" alt="Tớ Thích Cậu Đủ Để" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ha-co-la-ai.html" title="Hạ, Cô Là Ai?"><img src="" alt="Hạ, Cô Là Ai?" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ngan-nam-tinh-hen-huynh-di.html" title="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị"><img src="" alt="Ngàn Năm Tình Hẹn &#8211; Huỳnh Dị" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khong-the-nao-ven-toan-gao.html" title="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào"><img src="" alt="Không Thể Nào Vẹn Toàn &#8211; Gào" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/khi-hanh-phuc-duoc-dong-day.html" title="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy"><img src="" alt="Khi Hạnh Phúc Được Đong Đầy" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/vi-anh-nghien-em-roi-shino.html" title="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino"><img src="" alt="Vì Anh Nghiện Em Rồi &#8211; Shino" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/quan-sinh-nga-vi-sinh-nga-sinh-quan-di-lao.html" title="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão"><img src="" alt="Quân Sinh Ngã Vị Sinh, Ngã Sinh Quân Dĩ Lão" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/lan-dau-tien-chung-toi-gap-nhau-dai-loai-la-the-nay.html" title="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này"><img src="" alt="Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/shock-tinh-kawi.html" title="Shock Tình &#8211; Kawi"><img src="" alt="Shock Tình &#8211; Kawi" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/ben-nhau-tron-doi-co-man.html" title="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn"><img src="" alt="Bên Nhau Trọn Đời &#8211; Cố Mạn" /></a></li><li><a href="http://quan4.net/nhat-ky-son-moi-gao.html" title="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào"><img src="" alt="Nhật Ký Son Môi &#8211; Gào" /></a></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://quan4.net/nguoi-anh-yeu-nhat-pho.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

