Câu chuyện bắt đầu một mùa đông ( truyện ngắn- Gào)


Câu chuyện bắt đầu một mùa đông  

( truyện ngắn – gào)
LTS: Bạn có thể ko tin, trên đời có tình yêu tuyệt đối, 1 chiều, ko thù hận, bởi vì bạn chưa từng trải qua, một câu chuyện ngỡ là cổ tích do chính bạn tạo ra. Tình cảm tuyệt đối có thể mang lại hy sinh hữu hình. Nhưng đôi khi là sự hành hạ chính mình…Nếu có ai đó, và rất nhiều người nào đó nói rằng ” nó” ko thật, tôi cũng xin “gật đầu” và lẳng lặng “lắc đi”, vì tôi biết chắc “có ít nhất – hơn 1 người như thế”. Cám ơn vì đã để tâm!

Mọi câu chuyện của em đều bắt đầu bởi u ám và kết thúc đầy u tối, liệu như vậy có ổn ko? Em khóc ở đời và em làm người ta khóc giống y như đời trên giấy… khi nhìn thấy những câu chuyện ấy của em, đôi khi tôi đau lòng….

Em bò lăn ngủ gục ngay trên bàn phím, với những trang bản thảo dang dở đang chờ em, tôi đi qua nhìn em mà lòng xót xa….

Tôi biết, nước mắt em đã rơi nhiều lắm, lăn xối xả như là chẳng điều gì có thể khiến em cầm lòng.Cứ sau một đêm, trên những dòng chữ dài xuôi về hai thái cực: sự sống và cái chết, em lại nốc những ly rượu màu đỏ sẫm rồi gục đi mệt lả.

Em đã sống cô đơn như thế rất nhiều ngày qua, ngay cả khi em có tôi bên cạnh, tôi ở bên em … mà em vẫn cứ mãi cô đơn.

Em học thói quen gói em từ bao giờ thế? Từ trong hơi men và len vào từng câu chữ….

Chua chát….

Tôi ko muốn em như vậy, tôi muốn em là chính em nhưng ko phải bằng cách đau khổ đến nhường ấy….Tôi muốn có tình yêu của em, nhưng ko phải tình em mà chỉ cần nhìn thấy đã nhói buốt tim tôi….

Phụ nữ cần được nâng niu, tôi đã bên em cho hết mọi yêu chiều.

Phụ nữ cần được đòi hỏi, tôi đã mòn mỏi chờ em đòi hỏi, nhưng chỉ là những câu nói lặng thinh và ánh mắt có in hình giọt nước….

Một năm rồi, em vẫn cứ thế sao?

Từ khi nào, em đã không còn muốn khác? Một nỗi buồn man mác liệu có đủ dinh dưỡng để nuôi sống trái tim em?

…………………………………………

Tiếng trẻ con khóc vang lên như một khúc ca gọi hồn, cô ấy đờ đẫn và uể oải bước tới đưa nôi cho đứa trẻ…. Một nụ cười thật nhẹ, và thật khẽ, đứa trẻ đã lặng im…

Trước đây cô ấy ít khi cười, nhiều khi muốn chọc cho cô ấy cười 1 chút thôi, cũng khó. Đã có lúc tôi nhăn nhó, nói cô ấy là một cô nàng “tự kỷ”… cô ấy cười: “Em chỉ mắc 1 chút chứng trầm cảm thôi.”

Cô ấy thích sự nhẹ nhàng đến đơn điệu. Mà cuộc sống luôn đem lại cho ta những ước muốn ngươcj đời.Càng thèm khát sự nhàng bao nhiêu, thì cuộc sống của cô ấy lại luôn xoay theo chiều… dữ dội….

Thằng bé lại khóc, cô ấy nựng nó trên tay: “Con hư quá, khuya rồi con biết không? Ngoan nào, ngoan nào, ngủ đi.”

– Em cũng ngủ đi chứ, giờ này khuya lắm rồi, em ko ngủ, con khóc đòi mẹ ngủ đấy.

Tôi đứng bên cạnh cô ấy thì thầm, nhưng cô ấy ko thèm quay lại trả ời tôi lấy 1 câu. Càng ngày càng đáng ghét, cô ngốc, người đàn bà kênh kiệu.

Tôi nhìn đứa con của mình.

– Con thật hạnh phúc khi có mmột bà mẹ thật đẹp, phải ko bé yêu….

Thằng bé ngủ rồi, chắc nó ko còn nghe được những gì tôi nói.

Cũng được 3 tháng rồi còn gì, mà vẫn còn quấy đêm hoài như thế, chỉ cực cho bà mẹ trẻ, nhỉ?

Cô ấy đứng bên cửa sổ, gió tháng 11 lùa về, hơi lạnh chạy qua khiến tôi nghiêng ngả, cô ấy khẽ run người, co mình, lấy hai tay ôm lấy chính mình.

– Sao ko để anh ôm em thật chặt?

Cô ấy khóc, nước mắt chảy thành từng vệt dài lăn trên 2 má … cứ đẫm dần lên , nước dày bờ mi buồn….

– Em lạnh lắm, anh ôm em chặt, thì ai ôm anh chặt? Anh có rét không?

………………………………………………..

Cuộc đời tôi có nhiều sai lầm, sai lầm ấy thì có lẽ là rất nên trả giá.

Như đa số những người đàn ông còn quá trẻ. Tôi ko hiểu giá trị của tình yêu, càng ko thể biết, ai yêu mình… nhiều nhất.

Khi tôi ở Hy Lạp cùng mẹ, (mẹ tôi làm cho 1 công ty du lịch, bà rất hay đi đây đó, và thỉnh thoảng, tôi có muốn đi cùng, mà cũng sẽ ko từ chối, nếu điều đó ko quá ảnh hưởng đến việc học của tôi) có một nhà chiêm tinh, đã nói với tôi về những chòm sao chiếu vào vận mệnh. Ông nói tôi là một kẻ sẽ cô đơn trong con đường độc bộ, những vì sao chiếu vào bản mệnh tôi nói lên điều đó. Một kẻ ngang tàn sẽ luôn làm những điều sai trái.

Tôi chẳng tin vào những chòm sao, cũng như bao người, tôi ko hiểu nhiều về nó, nhưng có lẽ sau này, ngồi đâu đó chiêm nghiệm, tôi và những người có chòm sao như tôi, sẽ thấy rằng điều đó đúng đắn lắm. Tôi đã sai trái rất nhiều như chính những chòm sao phản chiếu.

Đã có rất nhiều người con gái muốn tôi ôm lấy họ, xem tôi như 1 hoàng tử, ôm lấy họ để họ được nũng nịu, yếu mềm, họ khóc khi vòng tay tôi đi xa.Nhưng có một người lại muốn ôm lấy tôi, ko muốn buông ra, đó là cô ấy.

Đôi khi khóc một mình, nhưng muốn tôi nhìn thấy, đôi khi đau một mình, nhưng lại muốn tôi chạm lấy nỗi đau.

Ừ, tôi yêu cô ấy, có lẽ thế!

Có điều, thói quen phạm sai lầm thì tôi chưua bao giờ bỏ cả. Điều này, sau này làm tôi xót xa mỗi lần nghĩ lại.Nhiều lần, tôi làm cô ấy đau lòng, không đúng, đã làm cô ấy rất đau lòng…. À mà cũng chẳng phải, đã giết chết dần sự cảm nhận nỗi đau của cô ấy….Kiểm điểm lại mình, tôi thấy tôi thật “bẩn”.

Trước khi quen cô ấy, tôi ngủ với bao nhiêu người đàn bà tôi còn chẳng nhớ nổi nữa? Lần đầu tiên là năm lớp 9, với mối tình kéo dài 9 ngày. Sau này, cô bạn 9 ngày đó rất hận tôi. Có lẽ là lần đó tôi nhớ nhất vì nó là lần đầu tiên. Sau này tôi quan hệ nhiều “như một thằng điên” và ko thể nào nhớ mặt, nhớ tên cũng như số lần mà tôi đã làm chuyện ấy.

Tôi gặp cô ấy khi tôi học lớp 12, thấy cô ấy hay hay, đơn giản chị vậy.

Như bản tính trầm cảm của người đàn bà bí ẩn, cô ấy thật ít nói, và rất chuẩn mực. Thời gian bỏ ra để chinh phục cô ấy khiến tôi “cai” nhiều thứ. Suốt một thơi gian dài, tôi chỉ biết có “một mình” cô ấy tôi, ko và ko ai khác cả.

Và thế là cô ấy đã yêu tôi.

Yêu có lẽ là nhiều lắm.

Cô ấy tắm mưa để chạy đến đem cho tôi 1 cây dù, khi tôi tan học.

Xé cái váy đang mặc và cô ấy thích nhân để cầm máu cho tôi khi tôi ngã xe.

Bán đi thứ đồ kỷ niệm quý giá của mẹ để lại ( cô ấy mất mẹ từ nhỏ) khi tôi có khó khăn về tài chính.

Ôm tôi thật chặt khi tôi bị bố đánh vì đã dám cắm xe.

Cho máu mẹ tôi khi bà nằm viện.

Làm thêm kiếm tiền giúp đỡ bạn thân tôi khi biết nó gặp khó khăn.

Luôn ở đó khi tôi cần và ko hề than trách.Dù tôi làm gì, cô ấy cũng đều luôn tha thứ….

Người đầy vết xước bởi những cơn say của bố, mắt sưng và thâm quầng vì khóc lóc chờ tôi những lần ham chơi. Vạy mà tôi, thì ko làm gì cho cô ấy cả….

Và cô ấy tiều tuỵ đi, suy sụp đi, yếu ớt đi….Cho đến khi cô ấy phát hiện ra, tôi đã ngủ với bạn thân của cô ấy, cô ấy cũng bỏ qua rất đỗi xuề xoà… Cứ xem như là ko hề biết.

Bạn thân cô ấy xấu hổ, khóc lóc và van nài, cô ấy chỉ cười cứ như người ngoài cuộc. Thật lạ lùng, điều đó làm tôi nổi khùng. Tôi không thể chịu được cái sự khoan dung thái quá ấy…

Vậy là tôi thách thức, thách thức cô ấy với những cuộc tình mới của tôi, đầy tội lỗi, tôi công khai, ngày lại ngày tôi đâm cô ấy thêm sâu và thêm nặng.

Sẽ chẳng ai tin, cũng giống như tôi ko dám tin, rằng tình yêu lại có sức mạnh diệu kỳ đến thế. Cô ấy cứ lầm lũi bám đuổi lấy tôi. “Em chỉ muốn em ôm lấy anh”, “Em sẽ buông tay ra khi mà anh thực sự hiểu điều anh muốn.”

………………………………………….

Phụ nữ không biết rằng, họ càng yêu thương người đàn ông của mình bao nhiêu thì càng hứng chịu sự hắt hủi bấy nhiêu. Cô ấy chắc hẳn ko biết điều ấy.

Một ngày kia, tôi suy sụp, ngồi trên dốc những con đường gôf ghề tội lỗi, tôi cảm thấy một cái gì đấy thực sự đang bóp nghẹt mình. Một trong những cô gái mà tôi quan hệ, đã có thai, và cô ta chỉ mới có 16 tuổi. Tôi thực sự bối rối, chẳng biết phải giải quyết thế nào…. Tôi cảm thấy nghẹn ngào và đắng ngắt…. Chỉ muốn khóc như một thằng con trai ủ dột.

Và cô ấy biết….

Chúng tôi đã cãi nhau….

Vì tôi muốn phá và cô ấy muốn giữ.

Thật điên rồ khi cô ấy muốn giữ nó, đứa con ko phải của mình, đứa con của người tình của kẻ mà cô ấy yêu thương.

Tôi ko thể chịu được, áp lực quá lớn đó, cô ấy phản kháng manh mẽ và một mực nói cô ấy sẽ chăm lo tốt cho đứa trẻ.

Cô ấy khóc, còn tôi chỉ muốn nổi điên, tôi tát cô ấy: “Em im đi, em giả dối, em khốn nạn! Sao em ko dám nhìn vào bản thân miìn, rằng em đang ghen, rằng em muốn giết nó hơn cả anh nữa. Nhưng em đang giả vờ, em giả vờ làm người tốt đến bao giờ?”

Tôi bỏ đi.

Đêm đó, tôi uống rất nhiều, rồi tham gia đua cùng đám bạn “chí cốt”.

Kết thúc câu chuyện nhạt nhẽo của cuộc đời tôi, là tôi đã ko làm chủ được tay lái của mình, tôi bị tai nạn. Sau đó, thật đơn giản, bây giờ thì tôi đã chết.

………………………………….

Chỉ là một bóng ma, những ngày tháng mùa đông lạnh giá ko thể ôm lấy người mà mình yêu thương, chỉ có khi chết đi mới nâng niu những gì đang sống, thật quá đỗi muộn màng.

Cô nàng 16 tuổi đã nghe lời cô ấy, ko để đứa con tôi đi theo cha nó, họ đã ko phá…. và bây giờ thì, cô ấy đang là mẹ của con tôi, đứa con ko phải do cô ấy sinh ra, nhưng cô ấy đã giữ lời, nuôi nấng và yêu thương nó bằng tất cả bản năng cũng như trái tim người mẹ.

Tôi luôn dõi theo 2 mẹ con cô ấy…. Nước mắt tôi tan vào không trung, hoà vào từng làn gió lạnh.

Anh biết em lạnh lắm, anh muốn ôm em lắm… nhưng anh sợ, một bóng ma, sẽ chỉ làm em thêm lạnh lẽo…..

Đến bao giờ em mới ngừng khóc vì anh?

Đừng viết truyện và thổi hồn bi thương vào đó….

Ngừng sống bằng nước mắt trong niềm đau dày vò… Không phải em giết anh, em đưừn cố lừa mình tự trách… Anh đã tự giết mình, vì anh ko biết cách yêu em….

Lạnh lắm, đừng khóc, nước mắt mùa đông ko làm em thêm ấm, chỉ chảy vào lòng anh – một bóng ma xót xa, muốn ôm em ngàn lần mà ko thể….

Quanh quẩn bên em vì khi sống đã ko thể bên em.

Muốn chạm vào em vì khi sống đã để em xa cách…..Linh hồn anh mãi ở bên em, chuộc lại lỗi lầm mà khi sống anh đã gây nên tội. Dù biết rằng chẳng thể bù đắp được đâu, nhưng nhìn em đau, để thấy mình biết đau, đau lắm….

………………………………

Một năm rồi phải ko anh? Một năm trôi qua, anh đi, em cất lòng mình muôn vàn giọt đắng! Ko hiểu vì sao em yêu anh, đừng hỏi những điều mà chẳng bao giờ em hiểu…. 1 điều cứ mãi y nguyên như thế… em yêu anh thật nhiêu… Mùa đông lạnh và vòng tay em lạnh….

Gào- đêm ngày 29/10/07

© 2008 – 2009, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

9 Responses

  1. Cau truyen gj ma doc len muon khoc luon …

  2. nicky says:

    Truyện vậy mới hay chứ 🙂

  3. SmileAgain says:

    hay qua’ ! lau lam moi di dao va doc duoc truyen hay ! cho hoi chut noi ko phien ! ban dziet hay suu tap o dau do !

  4. nicky says:

    hầu hết truyện sưu tầm!

  5. lamnhi says:

    nhi xin phep copy truyen nay ve nha minh cho moi ng` doc nhe hay lam

  6. Tâm VIET NAM Internet Explorer Windows says:

    Tớ cũng xin phép được coppy nha! Được không?

  7. Kwan GERMANY Google Chrome Windows says:

    truyện của Gào mà, đọc xong cứ thấy nghẹn nghẹn

  8. nguyen huong giang VIET NAM Internet Explorer Windows says:

    sau khi doc truyen ngan cua gao trong toi luon co mot khoang lang, nhung duong nhu trong nhung cau truyen luon thieu mot cai gi do. no chua du de lam toi fai suy nghi, chua the in lai lau trong tiem thuc cua toi. Nhg no cung khien toi thick va muon doc them. loi van danh da, tao bao, nhug lai khong the tao trong dau nguoi doc canh tuong dang dien ra trong truyen.

  9. Lãnh Băng Băng VIET NAM says:

    hey tkzt!!! rat xuc dong

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *