Hạ, Cô Là Ai?

Lại một đêm nữa, hắn lang thang. 12 giờ khuya.

Thế nhưng những tiệm net vẫn nhộn nhịp người ra kẻ vào. Đèn sáng.
Hắn dựng xe tạt vào tiệm Ku Tèo cuối đường. Đây là một trong những quán có giá bình dân nhất khu cũng như tốc độ internet khá tốt.

-“Máy số 16.”

Hắn ngồi phịch xuống ghế. Mấy cái máy quanh hắn đều có người cả, toàn những con nghiện game. Hắn thấy một trong mấy tên mà hắn đã thấy hôm qua rồi cả hôm kia. Người chúng nó teo như con mắm, khói thuốc lèo phèo quanh phòng. Ngột ngạt. Đây là cái cảnh mà hắn phải chịu đựng gần 2 tuần nay.

Nhưng hắn chẳng quan tâm. Hắn vội mở web lên và đăng nhập vào một web.
Đã gần một tháng rồi, từ cái hôm hắn bị đuổi việc và không đủ tiền giả tiền trọ rồi bị mụ chủ nhà đuổi hẳn ra ngoài, hắn lang thang từ phố này sang phố nọ cùng với chiếc xe 50 phân khối của hắn vào những khu ổ chuột. Ban ngày hắn kiếm việc, không thì đứng đường chạy xe ôm, ban đêm thì lang thang kiếm niềm vui ở net.

Hắn, bỏ quê nghèo lên thành phố, một thân một mình làm việc kiếm ít tiền với hy vọng sau này về quê đủ tiền nuôi mẹ già và cưới vợ. Bạn, ừ thì hắn có vài tên khá thân ở chỗ làm, nhưng vì sĩ diện một thằng đàn ông, hắn chẳng muốn gặp mấy tên ấy sau khi bị đuổi.

-Cuộc đời không như mơ, hãy cười lên!-

Ôi, đã có bài mới post rồi! – hắn cười thầm và rê chuột ngay vào để đọc.
2 tuần trước, khi hắn lân la vào những cái blog cái web, vô tình, hắn đã đọc được những bài viết của một người. Hắn chẳng bao giờ hứng thú vào việc đọc những thứ ấy, chẳng qua hoàn cảnh của người ấy và hắn giống nhau quá.
Nhưng người ấy có một tinh thần thép. Người ấy mạnh mẽ hơn hắn. Những bài viết ấy đã giúp hắn nhìn nhận bản thân lắm lần.

Hắn tò mò: người ấy là ai, ra sao… như thế nào? Là nam hay nữ? Hắn muốn gặp người ấy. Nếu là nam thì có thể sẽ trở thành bạn tốt, còn nếu là nữ… suy nghĩ ấy làm hắn cảm thấy ngượng. Chẳng là, hôm qua hắn đã dũng cảm gửi một mail cho người ấy, hỏi làm quen.

Ấy ơi, mình là Phi. Mình có thể làm quen với bạn được không?

Hắn là người vụng về với lời ăn tiếng nói. Bỗng hắn giật thót khi thấy có thông báo một mail mới trong hộp thư. Tay run, hắn click vào.

Chào Phi, mình tên Hạ.

Là con gái ư? Nhưng Hạ cũng có thể là con trai. Cảm xúc lẫn lộn, hắn trả lời ngay.

Mình có thể gặp nhau chứ?

Ừ – hắn nhận được trả lời không quá 3 phút sau đó.
Vui mừng, lo lắng và run, hắn trả lời ngay.

3h sáng. Hắn cười nhoẻn bước ra khỏi net Ku Tèo. Hắn sẽ được gặp người đó, Hạ, cô nàng có hoàn cảnh như hắn. Dắt xe dọc con đường, hắn cố tưởng tượng khuôn mặt của nàng ta, cả dáng đi và giọng nói. Trí tưởng tượng của hắn làm cho hắn không nhận ra rằng, trời đã tờ mờ sáng.

***

Hạ đang chờ hắn ở bãi đất trống cách khu B vài căn. Tim hắn đập khi phải cua vào con hẻm bé, sắp đến rồi… sắp đến rồi… Hôm nay hắn diện bộ đồ đẹp nhất hắn có, hắn bỏ hẳn vài chục ngàn hắn kiếm được lúc chạy xe ôm, đi rửa xe láng coóng.

Hạ, mặc bộ đầm màu xanh lá. Nàng đứng đấy chờ hắn. Hắn thấy nàng từ xa. Nàng có làn da trắng và mái tóc nâu dài.

Có phải nàng không? – hắn chột bụng nghĩ, có nên kêu cô nàng không?

-“Mình là Hạ,” nàng lên tiếng khi thấy hắn, từ xa.

-“Chào… ơ mình là Phi… mình là người đã gửi mail bạn… mình…” bỗng hắn cảm thấy ngượng hơn bao giờ hết. Hắn cuối gập đầu xuống. Giọng nàng sao mà nhẹ nhàng và đáng yêu thế. Hắn lung lay.

Nàng cười. Hắn lại ngẩng lên, lần này bắt gặp đôi mắt nàng. Long lanh. Đây là Hạ, hắn tự bảo bản thân.

Hôm ấy, Hạ và hắn đi uống nước ở quán vỉa hè. Hắn cảm thấy vui vì có người chia sẻ với hắn nỗi niềm của hắn. Hạ lắng nghe hắn và đáp lại với nụ cười trên môi nàng. Hạ là người vui vẻ và cởi mở nhưng ít nói, nhưng hắn cảm thấy an toàn khi ở với nàng cũng như có một cảm giác tin tưởng ở Hạ. Hắn luyên thuyên về chuyện hắn mò lên thành phố và gặp bao phen suýt chết vì bị người xấu kẻ lạ hại. Hết những chuyện đấy hắn chuyển qua những chuyện lề, mà thậm chí hắn cũng không biết hắn nói gì.

Sau buổi gặp đầu tiên, hắn lại hẹn gặp Hạ nhiều ngày và tuần sau đấy.

-“Hạ à, Phi kiếm được việc rồi! Phi cũng đã có chỗ ở mới, rẻ mà tiện nghi lắm!” hắn vui mừng báo tin khi thấy Hạ.

Mọi thứ trở nên vui vẻ và đẹp khi Hạ ở bên hắn. Chỉ cần một cái nhìn và nụ cười đầy nét quyến rũ của nàng cũng đủ làm cho hắn cảm thấy xao xuyến. Hắn thay đổi nhiều trong thời gian ngắn, cả suy nghĩ lẫn tinh thần. Khác hẳn với một tháng trước, khi mà hắn còn trù cho thằng sếp ở công trường vào viện liệt giường vì bị đá rơi xuống đầu hay mụ chủ nhà bị chó cắn mà chết.
Giờ đây, hắn có Hạ ở cạnh. Chỉ qua internet, nhưng hắn luôn thấy Hạ gần bên hắn hơn bao giờ hết. Lúc không gặp Hạ, hắn đi làm siêng năng chăm chỉ. Mặc dù thời gian gặp nàng ấy ít đi, nhưng chưa bao giờ hắn muốn ngừng gặp nàng.

-“Thế thì tốt rồi, Phi à!”
Hạ cười.

***

-Trang web bạn đề nghị không tồn tại-

Mạng khỉ gió, hắn rủa.

12h đêm, hắn lại ngồi trong quán net của Ku Tèo đăng nhập vào trang web quen thuộc, nhưng…

Hắn thử vào những web khác. Bình thường.

Hắn tự hỏi: có chuyện gì thế nhỉ? Tại sao hắn không vào được web. Hắn muốn mail cho Hạ, hắn muốn đọc blog mới của nàng ta.

Hắn thử vào lại và bằng mọi cách để truy cập web. Vô dụng.
Hạ không dùng điện thoại. Vậy kiếm Hạ thế nào đây? Hắn bắt đầu tái đi… vì sợ.

Nhưng vội trấn tĩnh bản thân, chắc ngày mai sẽ ổn.

Ngày mai. Ngày kia. Ngày hôm sau. Và những ngày sau nữa. Vô dụng, tất cả đều vô dụng.

Hắn bắt đầu lo sợ. Hắn nghỉ làm và đi kiếm nàng ở những nơi hắn và nàng đã đi đến. Hắn ôm đầu, chạy. Trời trưa nắng, vã mồ hôi hột. Áo hắn ướt. Hắn thật sự run lên vì tất cả. Tại sao? Hạ đã đi đâu? Chuyện gì đã xảy ra?
Con đường này… nó đã từng rộng thế này sao? Nơi này đã từng vắng vẻ thế này sao? Tim hắn đau lên từng cơn.

-“Bà ba, cho ly nước sâm,” hắn ngồi phịch xuống quán nước vệ đường.

Cuộc tìm kiếm này bắt đầu trở nên vô vọng. Hắn không biết bắt đầu từ đâu và chạy đến nơi không có đích đến. Hắn bắt đầu trách nàng: đi đâu mà không báo hắn cơ chứ?

Chẳng lẽ nàng lại có niềm vui mới? Hắn bắt đầu cảm thấy bực mình.

-“Này bà ba, sao lại đưa tôi ra 2 ly?” hắn gằn giọng, thầm nghĩ, người già lú lẫn.

-“Chẳng phải cậu bình thường kêu 2 ly à?”

-“Bà có bị lẫn không? Bình thường tôi đi 2 người thì tôi kêu 2 ly, bây giờ tôi đi một mình!”

-“Cậu đi với ai?”

-“Cô gái tóc nâu hôm kia tôi đi cùng đấy! Bà bị lú thật rồi, về nhà với con cháu là vừa!”

Trưa nắng, hắn lại hằn học hơn.Hắn lầm bầm: số hắn xui, gặp bà hàng nước già lú lẫn.

-“Cậu có đi với ai đâu!”

Bất chợt, hắn cảm thấy lạnh xương lưng. Bà ta nói gì vậy? Rõ ràng hắn đi với Hạ lần cuối hắn gặp Hạ, ngồi ngay đây uống nước.

Rồi như một luồng điện, hắn ngồi trân trân.

-“Cậu lần nào đi đến tôi chẳng kêu 2 ly, nhưng chẳng bao giờ cậu động vào ly thứ 2!”

Hạ chưa bao giờ uống nước hắn mời cô, hắn chưa bao giờ để ý vì mải nhìn và nói chuyện với cô.

Tay hắn xiết lại với nhau, lạnh ngắt.

Dường như, hầu hết mọi lần gặp Hạ, cô đều mặc bộ váy màu xanh ấy. Không. Lần nào cũng thế, bộ váy màu xanh lá chuối.

Hắn ôm đầu.

Hạ không bao giờ gặp hắn buổi sáng. Hắn luôn gặp cô vào lúc trời chập choạng tối, ngay cả lần đầu gặp cũng như những lần sau đó.

-“Hạ từng là khách thường xuyên ở đây. Nhỏ đó lúc nào cũng ngồi một mình và nhất định chỉ ngồi một máy, cứ như độc chiếm máy ấy. Nghe bảo nó viết blog nên lưu vào trong máy, chẳng muốn đổi!”

-“Mà nó chết rồi, xe hơi đâm. Tại chỗ. Tội con bé, đẹp thế!” – Ku Tèo, chủ net bảo.

Hắn rùng mình. Hắn nhìn xung quanh. Ku Tèo net vẫn đầy những con nghiện game. 12 đêm.

-“Nó hay ngồi máy 16 chỗ mày hay ngồi đấy Phi! Mà làm sao mày…”

Tiếng của tên Tèo chủ quán bỗng nhỏ dần. Hắn quỵ xuống.

Lạnh ngắt.

Những bài blog không phải viết về hoàn cảnh của cô mà là chính hoàn cảnh của anh.

Bây giờ thì hắn hiểu tại sao chỉ khi nào hắn ngồi máy 16, hắn mới nhận được mail của cô.

Cũng như hắn cũng hiểu tại sao, cô chưa bao giờ cho hắn chạm vào cô. Dù chỉ một lần.

Hắn quay bước ra khỏi tiệm net.

Sáng hôm sau, người ta thấy hắn bắt chuyến tàu sớm nhất về quê.

Sally
2.8.2011

© 2011, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *