Hoa Si Biệt Truyện – Phượng Ca

a

Ta cắn đứt lớp kén giòn và xốp, ráng sức kéo thân thể ướt sũng ra từng chút, từng chút một. Nắng sớm như làn nước tinh khiết tẩy sạch lớp lông cánh hai màu trắng đỏ của ta. Cảm giác ấm áp tràn ngập khắp thể xác và tinh thần, sự đau đớn khi được sinh ra một lần nữa như một màn sương mờ từ từ tản mát đi.

Ta quay về phía ánh mặt trời đang hé lộ, giương đôi cánh hoa lệ vô song, để cho linh khí thiên địa tràn vào thân thể. “Hương…” Thần gió nhẹ nhàng vờn quanh ta, thì thầm nói. Ta vẫy vẫy đôi cánh mềm mại, cưỡi lên những làn gió dịu dàng, bay lên giữa không trung, giữa hương hoa say lòng người, khởi động chuyến bay lượn đầu tiên của mình.

Ta là Hương, âm thanh thì thầm của thần gió chính là tên của ta. Trải qua quá trình luân hồi dài đằng đẵng, khi ánh rạng đông đầu tiên ló lên nơi chân trời ta cũng có được sinh mệnh lần thứ hai. “Ngươi đồng thời được mặt trời và thần gió yêu chiều, thật là một đứa nhỏ may mắn.” Thư phe phẩy đôi cánh già yếu, nói với thân thể nhỏ nhắn yểu điệu, mỹ lệ tuyệt thế của ta.

Ta vẫy đôi cánh, hạ thấp xuống dưới, bên dưới là một biển hoa đang khoe sắc, những đồng loại rực rỡ đang bay qua bay lại như con thoi giữa mặt biển rộng. Khi chúng ngẩng đầu lên, ánh mặt trời đem vẻ rạng rỡ mỹ lệ của ta truyền tới đôi mắt chúng khiến chúng đều tinh thần chán nản, thu lại đôi cánh mềm mại vô lực, cuộn mình lại giữa những đóa hoa, hấp thu hương thơm ẩm ướt từ nơi đó, bình ổn lại cơn sóng ngạc nhiên trước vẻ đẹp đang tràn ngập trong lòng.

Giữa bầu trời xanh thăm thẳm, ta đã hoàn thành chuyến du lịch đầu tiên của sinh mệnh mới này và nghỉ ngơi trên một đóa hoa mẫu đơn xanh biếc. Đóa hoa kiều diễm kích động tới mức nhẹ nhàng rung rung khiến ta cảm thấy thật hạnh phúc. Hương thơm nồng đậm từ sâu trong nhị hoa tỏa ra bao lấy toàn thân ta. Đây là lời nói của hoa, chỉ có chúng ta, những tinh linh chuyên làm bạn với họ mới có thể hiểu được. Ta cũng nhẹ nhàng đập cánh, đáp lại lời chúc phúc tốt lành của đóa mẫu đơn.

Cả thể xác và tinh thần ta đều thật thư thái dễ chịu, thật muốn ngủ lại giữa đóa hoa này! Đang lúc này, một tiếng hoan hô như một mũi gai nhọn đâm vào ta: “A! Bắt lấy nó!” Ta hoảng hốt thất thần! Bỗng một bàn tay non nớt nắm lấy đôi cánh ta, hiện lên trước mắt cũng là một khuôn mặt trẻ thơ đang nở nụ cười vô cùng vui vẻ, hoàn toàn không biết gánh nặng trên đôi cánh mỏng manh lớn tới mức nào, khiến ta run rẩy, gần như sụp đổ ra sao.

Ta hết sức tuyệt vọng, chờ đợi mòn mỏi để đổi lấy sinh mệnh mới này thế nhưng nó lại ngắn ngủi tới vậy! Thần gió nhẹ nhàng vỗ về ta, khiến ta cảm thụ được bi thương trong lòng người. Thư cũng xoay tròn trong không trung, nhìn xuống với ánh mắt thương xót. Những đồng loại cũng đập cánh bay trở lại giữa không trung, cùng hát lên bài ca đưa tiễn ta. Mọi thứ đều kết thúc ở đây sao?

“Buông nó ra đi!” Một bàn tay thô ráp đặt lên bả vai đứa trẻ, một giọng nói ôn hòa vang lên: “Ta đã nói rồi, chỉ được nhìn chứ không được chạm vào!” Giọng nói này khiến ta cảm thấy như được an ủi, hy vọng xa vời bỗng lại dâng lên.

“Nhưng nó rất đẹp!” Đứa trẻ không cam lòng nói.

“Đúng vậy! Nhưng khi nó bay lượn còn đẹp hơn!”

“Có thật không?”

“Thật!”

Nhờ vậy, ta lại được giải thoát khỏi bàn tay ấy. Khi ta giang đôi cánh bay lên cũng là lúc thấy được một khuôn mặt trẻ tuổi chất phác đang nở một nụ cười hiền hòa. Ta bay quanh đầu y ba vòng, đây là lễ tiết chân thành nhất của chúng ta với cái tên: “Cảm ơn.”

 

oOo

 

Ta đã cứu một con bướm, một con bướm rất đẹp. Bóng dáng nhỏ nhắn của nó chập chờn như một dấu vết không thể xóa mờ trong óc ta. Thật cao hứng, trong vườn hoa của mình lại có nhiều sinh linh mỹ lệ như vậy! Ta luôn luôn thích những thứ đẹp đẽ, vô luận là hoa, là trăng hay là bươm bướm.

Người khác đều gọi ta là Hoa Si, ta cũng trồng trong vườn của mình đủ loại hoa. Một năm bốn mùa xuân hạ thu đông hoa nở không ngừng. Nhất là ba tháng mùa xuân, từng cơn gió vờn qua trăm hoa đua nở khiến người ta thần mê ý loạn. Nếu như ngươi cũng là người yêu hoa, ta sẽ chỉ cho ngươi hay, đây là Tường Vi, đó là Độc Hương, đây là Phượng Tiên, kia là Thục Quỳ, cái này sao, là Tiễn Xuân La đấy, còn đó hả, là Mãn Địa Kiều, còn có Cẩm Chướng, Mỹ Nhân Lao, Dạ Lạc Kim Tiễn, Triền Chi Mẫu Đan… A, cho ngươi biết, nơi này của ta nhiều nhất chính là mẫu đơn: Hoàng Lâu Tử, Lục Hồ Điệp, Tây Qua Nhương, Vũ Thanh Nghê, Đại Hồng Sư Tử, Diêu Hoàng Ngụy Tử…Tất cả đều là quốc sắc thiên hương, chói lọi rực rỡ nhất.

Trong mắt người khác, có lẽ ta thật kỳ quái vì ta chỉ cho phép người ta nhìn chứ không cho phép bất cứ ai chạm tới hay hái xuống. Ngươi biết không? Hoa là tinh hoa của thiên địa, mùa hoa nở luôn luôn thật ngắn ngủi mà thời gian chờ đợi lại dài dằng dẵng biết bao. Thật ra, tất cả những thứ mỹ lệ nhất trên thế gian đều như vậy, đều trôi qua rất nhanh, như thoi đưa qua cửa, vội vã ra đi, không thể níu kéo lại, cho dù là ánh trăng sáng rọi đêm rằm, đóa hoa tươi đẹp, cánh bướm lung linh hay là dung nhan mỹ nhân… Mỗi lần nghĩ tới đây, trong lòng ta đều dâng lên một nỗi bi thương không thể lý giải. Ta sẽ nói cho mỗi người: “Hoa đẹp hiếm thấy, cần thật quý trọng!” Cho dù là ngửi một chút, hơi thở nặng nề của ngươi cũng sẽ khiến cho cánh hoa mềm mại bị tổn thương.

 

oOo

 

Ta biết chủ nhân của khu vườn này song lại không biết tên của y, chỉ biết mọi người vẫn gọi y bằng hai chữ “Hoa Si.” Sáng sớm mỗi ngày y luôn luôn dậy từ rất sớm, vác cuốc ra làm việc rất cẩn thận bên những khóm hoa, như sợ rằng chỉ khẽ chạm sẽ làm hỏng mất nhụy hoa vô giá. Mỗi khi gió mạnh nổi lên, sắc trời ảm đạm, y đều vội vã sửa sang lại giàn hoa, che chắn mưa gió. “Một chủ nhân đáng quý!” Các đóa hoa lén lút nói cho ta.

Khi nhàn rỗi, y cũng sẽ như những đóa hoa kia, mang theo một bình rượu, vài món điểm tâm ngắm nhìn muôn hoa đua sắc, mỉm cười không nói một câu, chậm rãi chờ thời gian trôi qua. Thi thoảng y lại chuyển dời ánh mắt, chăm chú theo dõi điệu múa uyển chuyển của ta, đôi mắt trong như hồ nước ánh lên những gợn sóng vui tươi. A, y luôn luôn như vậy, vui vẻ và hiền hòa, ngoại trừ, ngoại trừ lúc những cánh hoa tàn theo gió thổi qua dưới chân y.

 

oOo

 

Mỗi lần chứng kiến cánh hoa rụng đầy mặt đất cũng là mỗi lần trong lòng ta vô cùng khó chịu, ưu sầu như mưa gió thấm ướt cả thể xác và tinh thần của ta, khiến cho ta cảm thấy như đang vỡ vụn.

Ta cầm lấy chiếc cuốc, giữa bầu trời đêm phủ đầy ánh sao, mai táng cho những cánh hoa rơi. Sinh mạng vô thường tựa như sao băng giữa bầu trời đêm, chợt đến chợt đi, chỉ lưu lại một vệt sáng nhàn nhạt trên bầu trời rồi lại lặng yên biến mất. Khi sao băng rơi rụng thì cuộc đời mỗi cánh hoa cũng rơi vào luân hồi, giọt sương đọng trên cánh hoa mang theo ánh sáng lấp lánh, hương thơm u buồn thoang thoảng khắp trong không trung.

Xuất hiện chói lọi rực rỡ mà khi đi cũng thật tiêu sái phong lưu, cánh hoa rơi trong đêm thật mỹ lệ.

Lại là một đêm bầu trời đầy sao, ta đem theo một chiếc giỏ trúc đựng đầy hoa rụng, mang theo chiếc cuốc, đi dọc theo con đường nhỏ trong hoa viên. Tiếng gió nhẹ vi vu đầu tường, một bóng dáng yểu điệu xuất hiện trước mắt ta, khuôn mặt che một tấm lụa trắng mông lung, mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ xinh đẹp tuyệt trần của nàng, nàng dùng bàn tay ấm áp mềm mại chặn miệng ta lại, thực ra ta cũng chỉ muốn bắt chuyện thôi mà.

Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ngoài bức tường, ánh sáng từ những ngọn đuốc sáng rực giữa bầu trời đêm, tiếng người náo động lao xao như tiếng sóng ở dòng sông khuấy động….

Khi mọi tiếng động xa dần lắng lại, không còn nghe thấy được nữa cũng là lúc nàng buông ta còn đang giữa cơn kinh ngạc ra.

 

oOo

 

Ngày thứ hai, đám người trong thành truyền tới tin tức “Bạo Hổ Đường” đường chủ – “Thiên Thủ Thương Tuyết” Tô Yến Hồn đã chết.

Mọi người đều gọi chúng ta là thích khách! Nếu người trong giang hồ, khi nghe được tên “Độc Cô Nhất Phong” nhất định sẽ kinh ngạc, trái tim cũng muốn ngừng đập.

Đó chính là sư phụ ta – “Thiên Tà Kiếm” Độc Cô Nhất Phong! “Thanh phong nhất xuất, thần phật đoạn tràng.” Cho dù là thần phật trên trời cũng không ngăn được một kiếm đã được người vận sức chuẩn bị.

Thật ra không phải vì sư phụ ta thiên hạ vô địch, chỉ đơn giản bởi chúng ta đều là thích khách— loại thích khách “trong trăm vạn quân lấy đầu chủ tướng”, còn không thì “một đòn không trúng chạy xa ngàn dặm”. Sư phụ đã nói với ta như vậy vô số lần.

Song, trong thời gian làm thích khách của sư phụ chưa từng có tới một lần “một đòn không trúng”. Người luôn luôn độc lai độc vãng, ngày lẩn trốn tối hành tẩu, không ai biết người từ đâu tới cũng không ai biết người sẽ đi đâu.

Thế nhân chỉ biết tới duy nhất một điều – chính là ánh sáng lóe lên từ một kiếm đó, ánh sáng lóe lên giữa màn đêm đen.

Ta không biết vì sao mình lại trở thành đệ tử của người, người cũng chưa bao giờ nói, ta cũng không hỏi. Ta chỉ có một việc, đó là luyện đi luyện lại một kiếm đó, luyện tới mức bản thân muốn ngất đi.

Luyện tập như vậy liên tục mười lăm năm, cho tới lần đầu tiên ta đối mặt với địch thủ thì bỗng nhiên phát hiện sao y lại yếu ớt tới vậy. Cũng chính là lúc đó, ta bước vào chốn hồng trần cuồn cuộn, bỗng nhiên phát hiện ra mình là một người con gái.

Đêm nay, nàng đã giết chết cao thủ võ công thiên hạ đệ tam – “Thiên Thủ Thương Tuyết” Tô Yến Hồn.

Thiên Thủ Thương Tuyết gục ngã trước mũi kiếm tuyệt thế, khi nàng rút kiếm ra, dòng máu nóng chảy xuống như thác, khuôn mặt y tràn đầy vẻ khó tin, đôi mắt kinh hãi nhìn nàng dùng một tấm lụa trắng như tuyết lau sạch vết máu trên thân kiếm.

Nàng xoay người bỏ đi ra ngoài cửa, chỉ bỏ lại tiếng bước chân sau lưng. Thành thật mà nói, nàng đã có phần chán ghét cái trò chơi đuổi bắt này rồi nhưng lại chẳng thể dứt khỏi tên ngốc này. Khi nàng ra khỏi thành, vào một trấn nhỏ, tùy ý nhảy vào một khu vườn tràn ngập mùi hoa thơm, bỗng thấy một nam tử nụ cười tràn đầy nơi khóe mắt.

Nàng đã rút kiếm ra, muốn giết y đi như phẩy đi một chút bụi bặm trên người.

Nhưng, nàng lại không ra tay, thậm chí bản thân cũng không thể hiểu được vì sao lại làm vậy? Có lẽ vì trên người y có gì đó thật đặc biệt khiến nàng không thể ra tay. Sau này nghĩ lại, đó dường như là một cảm giác trong trẻo như nước, chẳng hề mang theo một chút cặn bã nào của nhân gian, thậm chí khiến nàng cảm thấy thật tự ti.

Nàng đã tha cho y, vốn dĩ, nàng không nên tha cho bất cứ ai đã thấy mình.

Nàng đi xuyên qua khu vườn trồng đầy các loại hoa cỏ, muốn rời khỏi theo lối cửa sau. Thế nhưng, y gọi nàng lại, thanh âm đầy vẻ tức giận.

Nàng quay đầu lại nhìn y.

“Cô làm bị thương hoa của ta!” Y nói

Nàng cúi đầu nhìn xuống, hừm, mới tiện tay huy kiếm một cái có chút cánh hoa rơi xuống thôi mà. “Quỷ hẹp hòi!” Nàng quyết định giáo huấn y một chút, quyền đấm cước đá, hoa rụng vô số.

Y nâng chiếc cuốc lao vọt tới. Đùa sao, lại dám động thủ với thiên hạ đệ nhị thích khách sao, nàng dễ dàng quăng y ngã lộn nhào, lại đập hỏng thêm vô số hoa cỏ.

Cuối cùng, y ôm đống hoa rơi khóc rống lên.

 

oOo

 

Đó là một nữ nhân ghê tởm, ta bị tiếng khóc làm cho bừng tỉnh, phát hiện một chuyện thật đáng sợ. Trong vườn có thêm một nữ nhân thật đáng ghét, nàng đã phá hỏng rất nhiều hô nhi, lại còn đánh ngã “Hoa Si” khiến chàng khóc lớn nữa chứ.

Ta giang hai cánh, xoay tròn trên đỉnh đầu chàng, ráng sức vẫy vẫy hai cánh, mốn dùng ngôn ngữ của bướm để an ủi chàng, nhưng chàng càng lúc càng khóc lớn. Ta bỗng tự hận bản thân, tại sao lại không biết tiếng người, sao lại không có một đôi tay như làn gió mùa xuân để lau đi những vệt nước mắt trên khuôn mặt chàng cơ chứ.

Ta đã không còn cách nào khác, hạ xuống trên những cánh hoa trong lòng bàn tay chàng.

Từng giọt nước mắt trong suốt thấm ướt đôi cánh của ta.

Nếu đã không thể chia xẻ nỗi đau trong lòng chàng, vậy hãy để ta cùng chịu đựng nó với chàng đi!

Dẫu ta không thể khóc nhưng lại có thể cảm nhận ưu thương trong từng giọt lệ đó.

 

oOo

 

Một con bướm xinh đẹp phe phẩy đôi cánh của mình, hạ xuống lòng bàn tay ta, đôi chân mảnh khảnh nhọc nhằn chống đỡ đôi cánh nặng nề của mình, nhịp đập của đôi cánh ấy theo một luật điệu thật hấp đẫn, nhịp điệu đó nhẹ nhàng mà đầy chất thơ khiến cho tâm tình của ta chỉ trong phút chốc đã bình thản trở lại.

Ta ngừng khóc, nở một nụ cười.

 

oOo

 

Cái tên ngu ngốc kia khóc thật lợi hại, nàng chưa từng thấy nam nhân nào mất thể diện như y. Ài, nàng cũng chẳng biết nên làm gì cho tốt.

Nhưng nàng lại thấy một con bướm đẹp tới mức thần kỳ, bay múa trong lòng bàn tay y.

Tên ngu ngốc đó lại bỗng nhiên cười lên.

Một nụ cười vừa cổ quái lại vừa ngu ngốc.

Y đứng dậy, coi như nàng hoàn toàn không tồn tại, vung chiếc cuốc lên, sửa sang lại những đóa hoa tàn này. Nàng bỗng dưng cảm thấy căm tức, việc làm của y hoàn toàn trái ngược với phỏng đoán của nàng, đáng lẽ y nên tiếp tục khóc, khóc tới chết luôn đi, hoặc là tiếp tục lao về phía nàng tay đấm chân đá, để nàng đánh té y vài lần, để nàng buông lỏng một chút sau khi giết người.

Tên đáng ghét, không ngờ y lại chẳng hề để ý tới mình, cứ làm như không mà sửa sang lại đám đống hoa dại này.

Nàng giương kiếm lên, một con bướm mỹ lệ hạ xuống kiếm của nàng, cố gắng giương đôi cánh. Thật kỳ quái, thần kinh nhạy cảm nhất của thích khách bỗng mách bảo cho nàng, nó cảm thấy một cơn phẫn nộ khác hẳn con người, nàng yên lặng giằng co với con bướm kia.

Nàng rút lui.

Hạ thanh kiếm xuống.

Khuất phục trước một con bươm bướm.

Nàng quay lại nhìn tên ngốc đang chăm chú vào việc làm vườn, lặng lẽ rời khỏi khu vườn kỳ quái đó.

 

oOo

 

Đêm hôm ấy, hoa bị hủy đi rất nhiều khiến trong lòng ta thật khó chịu suốt ba ngày.

Sáng sớm ngày thứ tư, ta dậy hơi muộn hơn bình thường, khi đẩy cửa ra vườn bỗng kinh ngạc trước cảnh tượng trong vườn.

Chậu hoa to to nhỏ nhỏ bầy khắp trong vườn, các loại danh hoa nở rộ bừng bừng như ngọn lửa. Bên một gốc Mĩ Nhân Kiều còn có một tấm thẻ bài, phía trên viết ba chữ: “Đền cho ngươi.”

Ta chạy ra khỏi vườn, thấy một bóng người màu xanh nhạt đang thong dong đi ở phương xa.

Một nữ nhân kỳ quái, dù ta rất ngốc, nhưng ngốc tới đâu cũng có thể đoán được, nàng là một thích khách, thích khách đã giết “Thiên Thủ Thương Tuyết” Tô Yến Hồn.

Ta đã từng gặp Tô Yến Hồn, y từng tới vườn ngắm hoa hai lần, thực sự là một gã rất có khí phái. Y từng hỏi ta có đồng ý làm người trồng hoa cho y hay không nhưng ta không đồng ý. Lần thứ hai y chẳng buồn hỏi lại, chỉ nhìn vào một chậu hoa Lục Mẫu Đơn kêu người mang về rồi thuận tay hái một bông Hoàng Lâu Tử vừa nở. Ta vừa nói vài câu đã bị trúng một cái bạt tai của y, gãy mất hai cái răng. Ài, tay y cũng thật khỏe! Dù sao cũng cám ơn trời đất, từ đó về sau y cũng không tới nữa.

Ta chỉ hy vọng: y cũng là một người yêu hoa.

Giờ, y chết rồi, chậu Lục Mẫu Đơn đó sẽ ra sao đây? Sẽ có người che mưa gió cho nó chứ? Có người bón phân tưới nước cho nó không? Có ai bắt côn trùng cho nó không?

Đang lúc ta suy nghĩ miên man, càng lúc càng u sầu, bỗng một con bướm màu sắc rực rỡ hạ xuống trên ngón tay ta, nhọc nhằn ổn định lại cơ thể nhỏ nhắn.

Ta mỉm cười giơ ngón trỏ lên, nhìn nó dùng đôi cánh ngâm nga tặng ta.

 

oOo

 

Tâm trạng nàng vẫn mãi không yên, không hiểu vì sao mình lại phải thu thập nhiều hoa như vậy để “đền cho” y, đây đâu phải cách làm của thích khách chứ.

“Thích khách nhất định phải cắt đứt mọi thứ tình cảm, vô hỉ vô ưu, vô bi vô nộ!”

Sư phụ vẫn giữ sắc mặt đó, trước giờ chẳng hề thay đổi, nói với nàng:

“Cho dù đối mặt với ta, khi ngươi rút kiếm cũng không được chần chừ, dù chỉ là nửa điểm!”

Giờ nàng lại phiền muộn! Thật muốn biết tên ngu ngốc kia sẽ đối xử ra sao với những cây hoa mà nàng đền cho y, y sẽ trồng chúng ở đâu? Chăm sóc chúng ra sao?

Còn muốn biết: con bướm đã khiến nàng lùi bước…

 

oOo

 

Trong một đêm mưa gió, đang lúc ta trên đường đi chôn cất những cánh hoa xấu số, khi vô ý xoay người, lại một lần nữa thấy nữ tử kỳ quái đó. Nàng vô thanh vô tức đứng giữa vườn hoa, ánh mắt xuyên qua tấm rèm đen che kín khuôn mặt, hết nhìn đông lại nhìn tây.

Khi biết ý định của nàng, ta rất vui vẻ, không ngờ nàng lại để ý tới những bông hoa mà nàng đền cho ta giờ ra sao?

Ta nở nụ cười, chỉ cho nàng mỗi gốc hoa đang ở đây? Dùng bao nhiêu nước để tưới? Bón cái gì thì có thể phát triển tốt nhất? Khi nào thì nở hoa? Ta cảm thấy mình lần đầu tiên nhanh mồm nhanh miệng tới vậy.

Nàng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại hỏi ta vài thứ. Nàng kể cho ta, trước kia nàng ở một ngọn núi đã thấy rất nhiều hoa dại nhưng lại không biết tên. Ta bảo nàng nói cho ta hình dáng những bông hoa, rồi lại kể cho nàng cả một danh sách tên những bông hoa đó.

Chúng ta nói chuyện càng lúc càng nhiều, ta đưa nàng đi thưởng thức cả vườn hoa của ta! Tất cả bảo bối của ta.

Mỗi đóa hoa đều là một sinh mạng, mỗi đóa hoa đều ẩn chứa một chuyện xưa. Mặc dù quá nửa là ta bịa ra, nhưng nàng vẫn lắng nghe rất chăm chú.

 

oOo

 

Sư phụ từng nhắc nhở nàng: “Thích khách không thể ở lại một nơi quá ba ngày, nếu không sẽ như giọt sương dưới ánh mặt trời, sẽ nhanh chóng gặp nguy hiểm.”

Mà nàng đã ngây ngốc ở vùng ngoại thành này tới mười ngày rồi. Ngày ngày vẫn tới nghe tên mê hoa kia nói chuyện, toàn là những thứ nàng cảm thấy mơ mơ hồ hồ, nhưng nghe lại rất thú vị. Y đọc cho nàng một câu thơ, mà tới giờ vẫn còn như mới trong tâm trí nàng: “Vạn liễu thiên hoa noãn nhật khai, nhất hoa tiêm hữu nhất Như Lai.”
(Vạn liễu ngàn hoa ngày ấm nở, mỗi cánh hoa là một Như Lai.)

Sau đó y nói với nàng: mỗi đóa hoa đều là vẻ đẹp của thiên địa, hoa nở hoa tàn cũng như sinh mạng của con người vậy.

“Sinh mạng đáng quý, phải thật trân trọng!” Đây là đoạn đối thoại trong lòng nàng, nhưng chưa từng nói cho y hay.

Thực ra, nàng đã chán ghét việc giết chóc rồi, nếu chọn giữa việc làm thích khách và cái chết, vậy, nàng nguyện chết đi giữa khu vườn trăm hoa đua nở này còn hơn…

 

oOo

 

Thực ra, giờ phút này ta nhìn nữ nhân kia đã không còn đáng ghét như trước kia nữa, thay vào đó là một sự đố kỵ mà lòng ta cũng không hiểu. Là vậy sao, do nàng có một đôi tay như làn gió mùa thu, có ánh mắt lay động lòng người, còn có giọng nói như tiếng chim oanh vàng. Chim oanh vàng, một gã thật đáng sợ, hôm qua Thư bị nó nuốt vào trong bụng mất rồi.

Ngay trước khi chết, Thư còn cố lặp đi lặp lại với ta: “Nhớ kỹ, Hương, cho dù ngươi có mỹ lệ tới đâu ngươi cũng chỉ là một con bướm! Ngươi nên làm đúng với bổn phận của một con bướm mà thôi!”

Thư là một trưởng bối có lòng tốt với ta, nhưng ta nghĩ, là ta đã hại người, màu sắc của ta quá mức hoa mỹ bắt mắt, đã khiến con chim đó chú ý, mà ta lại bay tương đối nhanh, người đã già yếu nên rớt lại phía sau.

Thư chết đi, khiến ta cảm thấy thật bi ai. Chúng ta chỉ là loài bươm bướm nhỏ bé, chúng ta ban đầu chỉ là một loài sâu bọ đáng ghét, trải qua sự đau đớn khi lột xác mới có thể có thân thể hoa lệ ngày nay. Nhưng khoảng thời gian mỹ lệ so với quãng đường phát triển rung động lòng người lại thật ngắn ngủi.

Ta chỉ là một con bươm bướm nhỏ bé, sớm tạm bợ giữa trời đất mênh mông này, chờ đợi vận mệnh không ai biết.

 

oOo

 

Nàng đã ở đây lâu lắm rồi, cũng đã cảm thấy nguy hiểm bước tới ngay sau lưng. Đêm qua, nàng phát hiện có người theo dõi nàng, y đã chết, nhưng đây cũng là tín hiệu cho thấy có người đã nắm được tung tích của nàng. Cánh cửa địa ngục đã mở rộng, quỷ vô thường hung tợn sẽ không ngừng tiến tới.

Nhưng, nàng đã không thể nào rời khỏi tên “Hoa Si” kia được rồi.

 

oOo

 

Giữa đêm khuya, ta bị một tiếng động lạ đánh thức từ trong giấc mộng, ta đẩy cửa sổ.

Rồi ngây người sợ hãi.

Trong vườn giờ ngổn ngang đầy những thi thể, bóng dáng nàng như một tia chớp màu xanh, mỗi lần chợt hiện lên là lại có một người ngã xuống.

Tĩnh lặng, kiếm của nàng đâm vào thân thể người cuối cùng. Ta nhận ra y, đó là Tô Trầm, cháu của Thiên Thủ Thương Tuyết.

Cổ y rung lên bần bật, khuôn mặt hiện vẻ không cam tâm, thân hình to lớn như một ngọn núi của y sụp đổ, nặng nề ngã xuống trên mặt đất.

Nàng đứng đó cô độc lẻ loi, vô số cánh hoa theo gió đêm bay lượn quanh người nàng.

Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng quỳ xuống, nâng một đóa hoa tàn lên, nước mắt nhỏ xuống trên từng cánh hoa.

Đêm nay, lần đầu tiên ta được thấy dung mạo của nàng, so với đóa mẫu đơn nở rộ nhất còn kiều diễm hơn.

 

oOo

 

Đêm hôm nay, nàng phát hiện Tô Trầm thống lĩnh cao thủ của Bạo Hổ Đường, tiến thẳng tới nơi đây. Nàng biết, nàng đã làm liên lụy tới y, kẻ địch đã phát hiện vườn hoa bí mật này.

Nàng không thể trốn tránh, chỉ có để cho Thiên Hạ Đệ Nhất đường uy trấn hắc đạo này vĩnh viễn biến mất mới có thể bảo đảm an toàn cho y, mới có thể giữ yên bình cho chốn cực lạc nhân gian này.

Nàng đã đi ngược lại tinh thần của thích khách, hiện thân ngăn cản móng ngựa của Bạo Hổ Đường.

Nàng đã giết sạch chúng.

Nàng là một nữ nhân tàn nhẫn, nàng không xứng ở cùng y.

Nàng muốn rời khỏi đây, nàng là thích khách, nên giữ yên bổn phận của thích khách, lưu lạc giữa trời đất bao la, dùng bảo kiếm vấy đầy máu tanh, sống một cuộc sống cô độc.

Nàng đứng lên, nhưng trời đất xoay chuyển trước mắt nàng. Thân thể này đã quá mệt mỏi rồi sao, ngay cả sức lực để động đậy một chút cũng chẳng có. Cuối cùng, nàng nặng nề ngã xuống, mọi thứ trong mắt đều hóa thành hư vô.

 

oOo

 

Ta run rẩy dưới bóng cây, một trận chiến thật đáng sợ, một người đấu với trăm người, từ con đường lớn trước cửa đánh thẳng tới trong vườn.

Mùi máu tanh chọc giận thần gió, khiến ngài rít gào giữa bầu trời đêm.

Tất cả đồng loại của ta đều chẳng thể ngủ.

Cuối cùng, theo làn gió, ta giang hai cánh, bay lên giữa hoa viên không một tiếng động, dò xét chiến trường đầy máu tanh ấy.

Thế giới của nhân loại cũng chẳng hề an toàn hơn thế giới của chúng ta, có những lúc, thậm chí còn đáng sợ hơn.

Ngươi không chết thì ta cũng chẳng thể sống. Chúng ta không tương tàn cùng đồng loại, nhưng loài người lại dùng máu thịt của đồng loại để đổi lấy tính mạng của mình.

Một chủng loại thật đáng buồn!

Ta giang đôi cánh, thở dài theo làn gió. Đột nhiên, ta bị một bầu không khí lạnh như băng bao trùm. Ta thấy một nam tử tóc đen xuất hiện trong vườn hoa, khuôn mặt y còn lạnh lẽo hơn cả núi đá.

 

oOo

 

Nàng tỉnh lại từ cõi hư vô, xuất hiện đầu tiên trong tầm mắt ta chính là khuôn măt ân cần của y.

Nàng muốn rời khỏi, cố gắng đứng dậy, ra khỏi phòng. Ngay lúc này, một khí tức thật quen thuộc xuất hiện, quay đầu sang, nàng thấy một thân thể lạnh lùng như băng đá.

Hai người nhìn nhau. “Ngươi có tâm ma!” Người đó nói.

“Không!” Nàng ra sức che dấu.

“Là y sao?” Sư phụ chỉ vào người phía sau lưng ta, ta biết, người đã nhìn thấu mọi thứ. Sư phụ vốn là thích khách tuyệt thế, dò xét tâm ý đối thủ, chẳng ai bằng được người.

“Giết y đi!” Sư phụ ra lệnh cho nàng: “Trở lại làm ngươi trước kia!”

“Không!” Nàng cự tuyệt.

“Thích y sao?” Sư phụ nheo mắt hỏi nàng, khuôn mặt mang theo vẻ trào phúng.

Nàng không còn cách nào để lảng tránh nữa. “Đúng! Ta không muốn giết người nữa!”

Trầm mặc một lát. “Được rồi!” Cuối cùng sư phụ của nàng nói nói: “Dùng kiếm trong tay ngươi để đổi lấy tự do đi!”

Nàng biết, mọi chuyện đã không thể trốn tránh nữa rồi, liếc mắt nhìn Hoa Si một cái, thấy được vẻ ân cần trong mắt y. Trong phút chốc, nàng cười với y, nhìn phản ứng của y, có lẽ, nụ cười đó rất dễ coi!

Làn gió hoang tàn thổi qua, bàn tay nàng nắm chặt thanh kiếm với sự kiên định trước giờ chưa từng có.

 

oOo

 

Nhìn ánh mắt Hoa Si, ta đột nhiên hiểu ra. Phe phẩy đôi cánh, ta nhắn lại tâm ý của mình với tất cả đồng loại.

Chúng đáp lại ta: “Hương đẹp đẽ nhất trong chúng ta! Đừng làm việc ngốc nghếch như vậy!”

Ta giang hai cánh, đây sẽ là lần cuối cùng bay lượn. Ta cầu khẩn với thần gió, cầu người ban cho ta sức mạnh. Phong thần nói với ta: “Hương ơi! Chờ đợi trong đau đớn lâu như vậy mới có được sinh mệnh đẹp đẽ này, vì sao ngươi lại buông bỏ chứ?”

“Cái chết dẫu sao cùng sẽ tới, sớm hay muộn cũng có sao đâu? Chỉ cần bảo vệ được người mà mình yêu thì những thứ khác có gì quan trọng chứ?”

Thần gió trầm mặc, tựa như lúc ta mới sinh, ngài dùng đôi tay của mình nâng ta lên giữa bầu trời, đôi tay nàng vẫn mềm mại như vậy. Một tia sáng rạng đông từ từ hé qua những áng mây. Ôi! Mặt trời vĩ đại, người cũng tới đưa tiễn ta sao?

Nắng sớm như luồng nước tẩy rửa thân thể ta, sau đó, ta bay tới kết thúc của mình.

 

oOo

 

Nàng giằng co với Độc Cô Nhất Phong! Thích khách mạnh nhất thiên hạ giao thủ! Ai trong hai người cũng không dám khinh địch ra tay, cả hai đều phải tìm một sơ hỏ của đối phương, một sơ hở dù là nhỏ nhất thôi, dùng một kiếm nhanh nhất của mình để chấm dứt tính mạng của đối phương. Nàng là đệ tử xuất sắc nhất của Độc Cô, cho dù sư phụ có là thích khách vĩ đại nhất cũng chẳng dám coi thường nàng.

Thực ra, sư phụ chưa từng coi thường bất cứ đối thủ nào.

Độc Cô Nhất Phong từng nói với nàng: “Thiên hạ không có hai chữ bất bại!”

Cứ giằng co như vậy tới lúc nào ư? Nàng không biết, cũng không dám nghĩ tới.

Trận chiến đêm qua khiến nàng tiêu hao quá nhiều.

Nàng hơi choáng váng, cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong thể xác và tinh thần nàng.

Độc Cô mở to đôi mắt, đây là dấu hiệu y sẽ xuất chiêu.

Ngay lúc này, nàng lại thấy con bướm đó, con bướm đẹp tới mức người ta không rời mắt được, nó uyển chuyển lượn theo làn gió, nhanh chóng hạ xuống trên đôi mắt Độc Cô.

Độc Cô đang giữa thời khắc quyết định thắng bại lại bị nhiễu loạn tầm mắt, cả người khẽ run lên, người ngoài không thể thấy nhưng đối với nàng, đó là nụ cười của thiên thần.

Ánh kiếm của nàng rời tay, che khuất vầng thái dương vừa hiện.

 

oOo

 

Máu thật nóng, thấm ướt thân thể dập nát của ta. Ta “ngửi” thấy bài ca khóc thương của trăm hoa cho ta, nghe thấy tiếng khóc đau xót của thần gió, cảm thấy thân thể mình như cánh hoa rơi xuống, nhưng trái tim ta lại thật hạnh phúc và thỏa mãn.

Ta sẽ tan rã trên không trung, thân xác ta sẽ trở về với mặt đất, có lẽ, trên thân xác ta sẽ nở ra một đóa hoa nhỏ, lại được nhận sự vỗ về của đôi tay thô ráp đó. Ôi, đó là một vòng luân hồi tuyệt vời làm sao?

 

oOo

 

Đêm qua, ta mơ một giấc mộng.

Ta mộng thấy mình dứng giữa cõi hư không vô tận, các vì sao lung linh khắp bốn phương, ngay bên cạnh ta là một con bướm mỹ lệ đang bay lượn, tỏa sáng ra khắp xung quanh. Sau đó, nó hạ xuống đầu ngón tay của ta, nhẹ nhàng ngâm nga….

Sau đó nữa? Sau đó nữa thì sao nhỉ? À, ta nhớ ra rồi, nó lại bay lên, bay về phía dòngao xa xăm, càng bay càng xa, cuối cùng lặn vào giữa bầu trời sao đó, biến thành một điểm sáng nho nhỏ, phảng phất như… phảng phất như một ngôi sao sáng chói.

Khi tỉnh lại, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt ta. Ta không biết vì sao mình khóc, bởi vậy ta rời khỏi căn nhà, đi ra khu vườn. Trong vườn, người vợ trẻ trung đang cẩn thận tưới nước lên từng gốc hoa. Nàng nhìn ta, khuôn mặt trắng trẻo nở một nụ cười đẹp tới mức không gì sánh được, trong phút chốc, vô số cánh bướm bay lên, vờn quanh nàng, đôi cánh nhẹ nhàng ngâm nga, ngâm nga….

Nguồn: tangthuvien

© 2011, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *