Tiểu Khả, kiếp sau anh sẽ lấy em – Tào Đình

rain-tutorial

1. Tôi ghét nhất là con gái giả bộ ngây thơ ngốc nghếch trước mặt tôi. Bọn họ càng tỏ ra ngây thơ khờ khạo tôi càng thấy buồn nôn.

Nhưng ngoại trừ Tiểu Khả.

Bởi vì không cần giả vờ, cô bé ngốc thật.

Lần đầu nhìn thấy Tiểu Khả là trong tiệc sinh nhật của đồng nghiệp Đinh Vĩ. Là gã trai độc thân 25 tuổi, cũng như mọi gã trai khác, tôi rất mẫn cảm với phái đẹp.

Cho nên khi cô bé miệng ngậm ống mút Coca mỉm cười với tôi, nụ cười ngọt lịm, tôi lập tức đỏ mặt.

Cô bé quả là một trang tuyệt sắc, khuôn mặt nhỏ, mắt to, cái nhìn thơ ngây, trong sáng. Tóc chấm vai, để mái bờm trước trán, cái cặp tóc to màu xanh hình con bướm, váy liền màu trắng, nhẹ nhàng như cánh bướm. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ ấn tượng mà cô bé gây ra cho tôi. Nói thế nào nhỉ, lúc đó đang là mùa hè, cảm giác như có một dòng nước chanh đá mát lạnh, dịu ngọt chảy vào cổ họng tôi và từ từ chảy xuống tận đáy lòng tôi, giống như gã thiếu niên ngốc nghềch lần đầu run động, tôi lập tức né tránh cái nhìn đó, giả bộ không biết, cố tình làm vài cử chỉ ngang tàng. Sau khi tự cho là đã khiến giai nhân xiêu lòng, quay mặt lại, giai nhân đã biến mất từ lúc nào.

Thất vọng tột cùng, hỏi dò Đinh Vĩ về thiếu nữ bí hiểm đó, nghe xong, lời trần tình của tôi, hắn kinh ngạc, lẩm bẩm: “Em gái tớ hình như hôm nay cũng mặc váy liền, màu trắng.”

Tôi sướng như bắt được của, phải mè nheo mãi hắn mới chịu gọi em gái ra.

Đúng là nàng, giai nhân có nụ cười tươi thắm như hoa mùa hè.

Nhưng tôi lại trố mắt kinh ngạc, mở miệng mà không thể cất tiếng. Các vị đã bao giờ nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp mà phía dưới cánh mũi hơi hếch lên một cách đáng yêu là cả một dải nước mũi thò lò, như dòng thác nhỏ chưa?

Đinh Vĩ thở dài, lắc đầu lau mũi cho cô em gái, đưa cho cô bé quả cầu bằng thủy tinh, dỗ dành không được chạy linh tinh.

Về sau mới biết em gái Đinh Vĩ là Tiểu Khả bị bệnh đao. Mười chín tuổi nhưng trí tuệ chỉ như trẻ lên sáu, lên bảy.

Kinh ngạc nhìn theo người đẹp bị chứng đần độn, tôi cảm thấy xót xa vô cùng.

Ra khỏi nhà Đinh Vĩ, phát hiện mỹ nữ ngồi xổm, nấp sau khóm hoa, mắt đăm đăm nhìn bọn trẻ con nô đùa phía trước. Khuôn mặt ngây ngô của cô bé như cười nhạo điệu bộ làm duyên một cách trịnh trọng của tôi.

Cô bé lại cười với tôi, vẫn trong veo, mát ngọt như ly nước chanh. Do đứng rất gần, tôi nghe rõ tiếng cười khanh khách, ngốc nghếch của cô bé. Không kìm được, tôi buột miệng, “Quả nhiên cô đần thật”.

Tôi tưởng những người đần độn không biết mình đần. Ai ngờ Tiểu Khả lập tức thôi cười, trợn mắt, nói rành rọt, “Em không đần, chỉ ngốc thôi”. Khi nói câu đó, cái cặp bướm màu xanh ánh lên khuôn mặt thơ ngây của Tiểu Khả, trong sáng đến nỗi không ai có ý nghĩ gì khác.

Tôi nhìn cô bé, cảm thấy áy náy, tôi nói xin lỗi, cô nói không sao.

Không nhịn được, tôi bật cười, thấy tôi cười Tiểu Khả cũng ngây ngô cười theo.

“Em cười gì, Tiểu Khả?” Tôi véo mũi cô bé.

“Bọn chúng nó không nói chuyện với em.” Tiểu Khả chỉ đám trẻ con đang chơi nhảy dây phía trước. “Anh lại nói với em, em thích anh”. Được người đẹp bất ngờ bày tỏ thẳng thắn như vậy, tôi hơi mất bình tĩnh.

“Em có thích chơi nhảy dây không?” Thấy ánh mắt khao khát muốn có người cùng chơi của Tiểu Khả, tôi đột nhiên hỏi.

Tiểu Khả ngập ngừng gật đầu.

Vậy là để cho cô bé vui, tôi bắt bọn trẻ đưa cho tôi cái dây và trao cho Tiểu Khả. Khi tôi đưa cái dây, bắt gặp ánh mắt hàm ơn một cách sùng bái của cô bé, tôi suýt tưởng mình là vị anh hùng.

“Em rất thích anh!” Tiểu Khả nhắc lại lần nữa, nhón chân, ôm cổ tôi, hôn.

Tôi sờ bộ râu không cạo, không biết giải thích thế nào với cô bé: lần sau không được tùy tiện hôn bọn con trai, bởi vì em không chỉ là con gái mà còn là một cô gái đẹp.

2. Không lâu sau, Đinh Vĩ đưa em gái đến nhà tôi chơi, bởi vì Tiểu Khả đòi tìm tôi. Đinh Vĩ nói, không tìm thấy cậu, nó cứ ngồi đợi mãi bên khóm hoa.

Có một thiếu nữ ngồi đợi tôi, tôi mỉm cười với Tiểu Khả, thấy cô bé vẫn xinh đẹp như lần trước. Bỗng dưng quên mất bệnh tật của cô bé, tim tôi suýt loạn nhịp.

Tôi hỏi Tiểu Khả tại sao tìm anh, cô bé cười, cái cười ngốc nghếch.

Tôi bảo Tiểu Khả gọi tôi là anh Hạo, cô bé ngoan ngoãn gọi rất ngọt ngào. Để động viên cô bé, tôi đưa cho em một con ốc biển mang từ quê lên, bảo với em trong cái vỏ ốc này có tiếng biển.

Tiểu Khả thận trọng áp lên tai lắng nghe, ngạc nhiên, sung sướng kêu lên, “Đúng rồi, đúng là biển đang cười!” Sau đó hớn hở chạy khắp phòng, thoăn thoắt như một con chuột.

Tôi nhìn theo Tiểu Khả, thầm nghĩ thế giới của em mãi mãi là trời xanh mây trắng.

Sau đó, mỗi khi bị em gái quấy rầy là Đinh Vĩ đẩy cô bé đến nhà tôi, lâu dần, đi làm về không nghe tiếng gọi ngọt ngào anh Hạo, anh Hạo của em là tôi thấy nhớ.
Tiểu Khả rất khéo tay, rửa hoa quả rất sạch, lúc mệt bảo cô bé bóp vai, cô bé cứ bóp mãi, nếu không bảo thôi thì nhất định không chịu ngừng.

Tiểu Khả rất dễ thỏa mãn, đi chơi phố chẳng đòi hỏi gì, chỉ một ly trà sữa là cười tít mắt. Đói chỉ cần vài cái quẩy là hớn hở cắn giòn công cốc.

Tiểu Khả thích níu chân tôi hỏi: “Anh Hạo có thích Tiểu Khả không?” Tôi thật thà trả lời, em ngốc quá, anh thích những cô gái thông minh cơ.

Cô bé không buồn, chỉ nhìn tôi nghi hoặc, hỏi, em đã thông minh chưa, bây giờ thì sao, em đã thông minh chưa.

Tiểu Khả vẫn là một đứa trẻ, trẻ con bao giờ cũng lương thiện.

Hôm đó đi làm về gặp trời mưa, vừa bước vào nhà, thấy Tiểu Khả đang đứng trên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài.

“Gió cứ thổi mãi là muốn giúp mưa tìm thấy mẹ.” Tiểu Khả nói với vẻ nghiêm trang.

Bỗng chốc, sự mệt mỏi của cả một ngày vất vả, nỗi bực dọc vì trời mưa gió lập tức tiêu tan bởi câu nói ngây thơ của cô bé. Khi tôi loay hoay trong thế giới của tiền bạc, cái làm xúc động tận nơi sâu kín của tâm hồn lại chính là nụ cười trong sáng, những câu nói ngây ngô không đầu không cuối của Tiểu Khả.

Cũng có những lúc tôi xao lòng thực sự bởi những câu nói của Tiểu Khả, đại loại như: anh Hạo, buổi tối em có thể ngủ chung với anh không? Anh Hạo, chúng ta cưới nhau được không? Đương nhiên cô bé không hiểu cưới nhau là gì, sở dĩ em biết đến chữ đó là bởi vì có lần tôi bảo, “Em không thể ngủ chung với anh được, chúng mình chưa cưới. Cưới rồi mới có thể ở chung bên nhau mãi mãi.”

Tôi gọi cô bé một cách âu yếm, Khả Khả; em gọi tôi một cách ngọt ngào, anh Hạo. Tôi thích nghe em nũng nịu, bằng đôi mắt thơ ngây, truyền đến tôi một cách chân thực nhất sự sùng bái của em với tôi.

Trong những lúc tôi chán chường, Tiểu Khả đóng rất nhiều vai trò, ở bên cạnh tôi, giúp tôi thư giãn. Điều đáng nói nhất là Tiểu Khả không giống như các cô gái bình thường hay làm điệu bắt tôi thề thốt chỉ yêu một mình em.

Tiểu Khả rất hay cười, có em cười là trời xanh đến đáng yêu.

Điều phiền phức duy nhất là thỉnh thoảng hết giờ làm việc về nhà, bị một bà hàng xóm kéo lại thì thầm, “Bạn gái cậu chơi với cháu tôi, làm cháu tôi phát khóc.”

Đinh Vĩ thường nói, cậu và cô em tớ cứ như đôi tình nhân.

Tôi rất ghét lối đùa đó, cảm thấy như là sự sỉ nhục đối với tôi.

Cô ta có đẹp đến mấy cũng là người bệnh, người đần.

Người đần không có tư duy, người đần không biết yêu.

Lúc này Tiểu Khả đang ngồi trên ghế dài ngoài đường, tay bưng cốc trà sữa nóng hổi, khuôn mặt non nớt bọc kín trong lớp áo, mũ nhung trắng như tuyết, giống như đóa hoa tuyết trinh trắng e ấp. Ai cũng sẽ tưởng Tiểu Khả là bạn gái tôi, những ánh mắt ngưỡng mộ hướng vào tôi. Nhưng chỉ cần cô bé cất tiếng, họ sẽ lập tức thay đổi ý nghĩ.

“Anh Hạo nhìn này, em là con rồng lửa, em biết phun lửa!” Tiểu Khả dẩu môi nói, đầu lắc lư một cách ngây ngô. Tôi âu yếm véo mũi em, “Đúng là đần thật”. Sau đó lại tự nhủ một cách đáng tiếc, “Nếu em không đần có phải tốt biết mấy!”

Sau đó Tiểu Khả đứng lên, lặp lại từng chữ một cách kiên nhẫn: “Em không đần, em chỉ ngốc thôi.”

Tôi không hiểu đần và ngốc có gì khác nhau, vì sao cô bé lần nào cũng sửa lại câu nói của tôi, nghiêm túc như một cô giáo sửa lỗi cho học sinh.
Tôi hỏi Tiểu Khả hai cái đó có gì khác.

“Đần là rất rất ngốc, ngốc thì chỉ ngốc một chút xíu thôi.” Tiểu Khả lại nói một cách thận trọng. Khi nói như vậy, cô bé có vẻ rất muốn giải thích, lông mày cau lại, mắt trợn lên, trà sữa từ miệng rớt xuống, tỏa ra không khí, đôi môi vừa uống trà nóng đỏ thắm, ướt át, đôi mắt trong veo êm đềm như mặt nước mùa thu… Lúc đó tôi xúc động mãnh liệt, muốn áp môi lên môi cô bé. Không nghĩ ngợi, tôi hôn lên môi Tiểu Khả.

Tôi ôm vai Tiểu Khả, nhẹ nhàng hôn. Đôi môi mềm mại trinh nguyên, tinh khiết như mối tình đầu trong truyền thuyết, hương trà sữa vương vấn quanh miệng chúng tôi.

Nỗi xúc động không thể kiểm soát khiến tôi hoảng sợ.

Lát sau, trái tim tôi vẫn đập thình thịch.

“Anh Hạo, có phải anh thích Tiểu Khả không, anh hôn Tiểu Khả đúng không?” Cô bé nhìn tôi nghi hoặc.

Tôi không nói.

Có lẽ em nhận ra, trong suy nghĩ của tôi, em không thể nào trở nên thông minh được, vậy là chuyển hướng, hỏi tôi: “Anh Hạo, con gái chỉ ngốc một chút, anh có thích không?”

Tôi ngớ người, không biết trả lời sao.

Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ thích Tiểu Khả, ngốc nghếch không biết yêu, một cái kẹo cũng có thể dỗ đi chơi.

3. Khi mới đến Tam A, không nghe thấy tiếng cười không cần phiên dịch của Tiểu Khả, tôi cứ thấy trong lòng trống vắng.

Mẹ thấy tôi buồn, hỏi có bạn gái phải không.

Tôi lập tức nghĩ đến Tiểu Khả, nhưng lại lắc đầu theo bản năng. Sau đó bà mẹ tốt bụng của tôi lẳng lặng thu xếp cho tôi làm quen với một cô gái nhà lành.

Đó là một cô gái xinh đẹp, hai mươi hai tuổi, nhanh nhẹn, trình độ cao đẳng, là nhân viên thu ngân trong một ngân hàng.

Nếu gặp mặt lần nữa, coi như thành công.

Lần gặp thứ hai, cô ấy dịu dàng bảo tôi, sau này chồng ở đâu cô sẽ theo đến đó. Tôi có thiện cảm với cô bởi câu nói đó. Mẹ rất thích cô ấy, bà thầm thì, tìm vợ phải tìm người như thế.

Thực ra trong tâm trí tôi luôn hiện lên hình bóng Tiểu Khả, cảm giác này khiến tôi bất an. Vậy là tôi cũng muốn nhanh chóng có bạn gái, để trong lòng được yên ổn.

Sau hai tuần ở lại Tam A, tôi phải trở về Trùng Khánh tiếp tục làm việc, tôi buột miệng nói với cô bạn mới, em về Trùng Khánh với anh đi, không ngờ cô thẹn thùng gật đầu. Tối hôm đó, trên bãi biển Tam A, tôi đã hôn cô ấy, nhưng trong lòng lại nghĩ đến Tiểu Khả.

4. Đôi môi Tiểu Khả mềm ngọt thoảng hương trà sữa.

Lần này trở về mang theo một cô gái, tôi sợ đối diện với Tiểu Khả, cô bé có thể xuất hiện trước cửa nhà tôi bất cứ lúc nào, thấy tôi đi với cô gái khác, cô bé sẽ phản ứng ra sao? Còn tôi giống như đi với người yêu gặp lại người tình cũ, tôi sẽ vô cùng khó xử.

Khi thím hàng xóm thấy tôi dắt theo một cô gái, thím nhìn tôi với ánh mắt như là tôi có vợ bé.

Đinh Vĩ tỏ ra thông cảm với tôi, chỉ nói cô em tớ ngày nào cũng ngóng đợi cậu, sau đó không làm khó tôi nữa, cũng không mang Tiểu Khả đến nhà tôi nữa.

Chung sống với bạn gái, cảm thấy cuộc sống rất bình ổn, tôi cảm nhận một cách sâu sắc ngôi nhà của tôi trở nên ấm áp do có sự xuất hiện của người phụ nữ… bữa ăn vì thế mà ngon hơn, căn phòng sạch sẽ hơn. Thỉnh thoảng bạn gái cũng cười giễu tôi, bảo, người yêu cũ của anh là một cô ngố phải không.

Cô ấy không thích bị véo mũi, không thích bóp vai cho tôi, có lúc tôi buột miệng gọi cô ấy là Tiểu Khả, cô có vẻ tức giận. Một tháng trời không gặp Tiểu Khả, nghĩ đến cô bé, tôi lại thấy lo.

Chính vào lúc tôi tưởng cuộc sống đã dần ổn định, một cú điện thoại của Đinh Vĩ đánh thức tôi vào lúc sáng sớm, “Tiểu Khả có đến nhà cậu không?”

Cô bạn nằm bên, mắt lim dim uể oải nhìn tôi, theo dõi cử động của tôi.

Khi nhìn thấy khuôn mặt diễm lệ của Tiểu Khả xuất hiện, nỗi nhớ nhung suốt một tháng qua bỗng như tan biến. Thực ra tôi muốn chạy đến véo mũi, ôm lấy cô bé.

Nhưng tôi đã không làm vậy, tôi sa sầm mặt, đứng chặn lấy cửa, giả bộ tức giận hét lên: “Em đến làm gì?”

“Anh Hạo… ” Tiểu Khả sợ hãi, tôi vừa dứt lời, nước từ mắt em ứa ra, em rụt rè gọi tôi. Nhưng tôi biết nếu không làm vậy, nhất định Tiểu Khả sẽ bám riết lấy tôi.
“Mau về đi! Xem này, lại còn không chịu mặc áo khoác!” Tôi mềm lòng, giọng nói đã dịu, quay đầu nhìn thấy bạn gái, mình choàng áo khoác đứng ở của phòng, ra ý chờ đợi tôi giải thích.

“Anh Hạo, em đến tìm anh… ” Giọng Tiểu Khả yếu ớt, nhẹ như tiếng muỗi kêu. Cái dáng người co ro, tủi thân của Tiểu Khả như dao cứa vào lòng tôi.

Tôi trấn tĩnh lại, nghiêm mặt, quát to: “Em cút ngay, anh ghét em, lần sau không được đến tìm anh!”

Sau đó đóng sập cửa; trước khi cánh cửa sập lại, tôi còn kịp nhìn thấy hai giọt nước mắt to tròn như hai hạt đậu lăn trên má Tiểu Khả.

Tha thứ cho anh, Tiểu Khả.

Cô bạn gái nhìn tôi nghi hoặc, ánh mắt xa lạ, quay vào phòng không nói không rằng.

Hôm đó chúng tôi không ra ngoài, mỗi khi ghé mắt qua khe cửa, tôi vẫn thấy thân hình gầy gò của Tiểu Khả ngồi nép vào bậc cửa.

Điều tôi lo nhất là cô bé không mặc áo khoác.

Đến gần tối, hình bóng cô đơn của Tiểu Khả mới mất hẳn.

Suốt ngày cùng bạn gái xem ti vi, gần tối mới mở cửa đi mua ít đồ ăn. Trước khi bước ra ngoài tôi còn hỏi, bà xã, em thích ăn mặn hay ăn cay, sau đó chỉ cảm thấy toàn thân như đông cứng.

Rất nhiều năm sau, nhớ lại hình ảnh Tiểu Khả người co rúm, chúi vào góc tường rét run cầm cập, lòng tôi lại trĩu nặng, đau như bị dao đâm.

Tiểu Khả mặc áo len màu vàng chanh, tóc rối tung, đầu ngả lên bậc cửa, ngủ, người vẫn run từng đợt.

Tôi gạt nước mắt, cúi xuống ôm lấy cô bé. Thấy mặt Tiểu Khả loang lổ những vệt nước mắt.

“Anh Hạo…” Bị đánh thức, Tiểu Khả nặng nhọc mở mắt, ánh mắt vẫn như ngây dại.

Tôi bế Tiểu Khả đặt lên ghế sofa, bảo bạn gái đun nước nóng tắm cho cô bé.

Cô ấy nhìn Tiểu Khả làu bàu câu gì đó rồi đi vào trong.

“Anh Hạo, anh ghét Tiểu Khả phải không? Tiểu Khả ngốc, không ai thích Tiểu Khả.” Mắt đẫm nước, Tiểu Khả nhìn tôi nói, giọng yếu ớt.

“Ai nói thế.” Tôi dỗ dành, giọng khản đặc đến nỗi chính tôi cũng phải giật mình. Tôi ôm Tiểu Khả vào lòng, ôm rất chặt, nhẹ nhàng vuốt mớ tóc rối bù, thấy toàn thân cô bé lạnh toát, lòng đau nhói. “Vậy anh có thích Tiểu Khả không?” Cô bé lại hỏi.

“Thích.”

“Nhưng Tiểu Khả rất ngốc.”

“Chỉ ngốc một chút thôi. Không sao!” Lúc đó tôi có cảm giác trong ngực có vật nặng đè lên, Tiểu Khả vẫn thẳng thắn nói cô bé thích tôi, còn tôi thì né tránh.

Tôi ôm chặt Tiểu Khả, quên hẳn cô bạn gái.

“Anh Hạo, anh có cưới Tiểu Khả không? Cưới rồi sẽ mãi mãi không xa nhau.”

Lòng se lại, tôi xúc động, suýt bật ra lời ưng thuận.

Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên tiếng quát tháo lanh lảnh, “Cô là đồ đần độn không biết xấu hổ, cô dựa vào đâu mà nói như vậy?” Cô bạn gái tôi xông ra, hét lên, tôi chưa kịp có phản ứng gì thì trên khuôn mặt non nớt tái xanh của Tiểu Khả đã hằn dấu năm ngón tay.

“Cô… ” Tôi kinh ngạc không biết làm gì, Tiểu Khả run lẩy bẩy ngã chúi xuống ghế sofa.

Tiểu Khả nhìn cô bạn tôi, tôi tưởng cô bé sẽ khóc toáng lên, không ngờ Tiểu Khả đứng lên một cách kiên cường, chậm rãi nói với cô bạn tôi. “Tôi không phải là đần độn, tôi chỉ ngốc thôi.”

Nước mắt cô bé lại trào ra, lòng tôi đắng chát.

“Đúng, tôi thấy cô không đần độn tí nào, đần độn thì đã không biết dụ dỗ đàn ông.”

“Đủ rồi, cô cút đi… ” Tôi sẵng giọng, tiếp đó là một tiếng “bốp” rõ kêu, lần này là trên mặt cô bạn gái.

“Anh… Anh đánh tôi! Anh bảo tôi cút?” Cô ta gào lên. “Chỉ vì cái con đần độn này! Tôi đã vì anh mà bỏ công bỏ việc, bỏ gia đình đến đây, bây giờ anh bảo tôi cút chỉ vì cái con đần độn này?” Cô ta vừa hét vừa chỉ mặt Tiểu Khả. Khi sức chịu đựng của tôi đã ở giới hạn cuối cùng, cô ta tung ra một “quả bom nguyên tử”: “Được, tôi đi, tôi sẽ mang theo đứa con của anh, tôi sẽ cùng với nó nhảy từ trên lầu xuống, mất luôn 2 mạng, xem anh còn sung sướng được không!”

Quả bom nguyên tử nổ tung. “Cô nói gì?”

5. Tôi và bạn gái chuyển nhà, ngay lập tức và không một dấu vết.

Đinh Vĩ hết lần này đến lần khác gọi điện nói, em gái sắp phát điên, tôi không biết làm thế nào, đành chuyển công việc, thay số điện thoại.

Tiểu Khả chỉ là một người bị đao, không có tư duy, không biết yêu, lâu dần chắc sẽ quên tôi.

Sau đó không còn thấy Tiểu Khả nữa, có lần vô tình nghe người quen nói, Tiểu Khả bị tâm thần, đã bị đưa vào bệnh viện, sau đó nghe nói cô bé trốn viện ra ngoài, gần như mất trí.

Lòng áy náy không yên.

Ba năm trôi qua, con gái tôi đã gần hai tuổi, một lần đưa nó đi chơi, vô tình đi đến chốn cũ, tôi đi vào khu đó với linh cảm sợ hãi.

Từ xa đã nhìn thấy một thân hình con gái, gầy như que củi, ngồi bên khóm hoa, ngửa mặt nhìn trời, tay cầm con ốc biển, miệng lẩm bẩm tự nói một mình.

Trong đôi mắt trống rỗng tĩnh lặng ẩn chứa vẻ đợi chờ bướng bỉnh, giống như ngày xưa cô bé một mực bướng bỉnh thanh minh mình chỉ hơi ngốc.

Tôi bắt đầu run, nặng nhọc đến bên cô bé, “Tiểu Khả!”. Tôi gọi.

Cô bé chậm chạp quay đầu lại, không thể nhận ra khuôn mặt có còn đẹp hay không, giống như lần đầu nhìn thấy tôi, cô bé lại cười, nụ cười tinh khiết như ly nước chanh.

“Chỉ hơi ngốc thôi, có thích không, chỉ hơi ngốc thôi… ” Cô bé lẩm bẩm, quay mặt đi, lại ngửa lên nhìn trời.

Ở đó mãi mãi là trời xanh, mây trắng, con ốc biển trong tay phát ra tiếng cười của biển.

© 2009 – 2010, nicky. All rights reserved. Nhấn like hoặc để lại comment là cách để cám ơn cho bài viết hay và giúp cho nhiều người biết đến trang này hơn. Bạn chỉ mất một giây để nhấn like nhưng giá trị mà nó đem lại lớn hơn rất nhiều. Thanks.

You may also like...

2 Responses

  1. nhi VIET NAM Internet Explorer Windows says:

    nhói lòng vì 1 kếtthúc quá buồn

  2. Lynh Hee UNITED STATES says:

    qua bi thuong cho 1 ket thuc bi dat

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *